HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

TÌM KIẾM

TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quyện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

Ảnh ngẫu nhiên

Z7412230485754_887adfdc55d0a37b795122945e349c9e.jpg Z7412230443757_00b03a6f1000095bc1506c244f7b58af.jpg Z7412230342232_89a08a0b8e7ce021b73cc3253faa9f0e.jpg Z7412230229487_1bd34adad72849678d8d56e6645c3f83.jpg Z7412229551839_f2a404a90a77cac0a6feb26991d91db3.jpg Z7412229543357_808e03c65d6e4a0704347616eb04ce3f.jpg Z7412229531695_dea4f54b42a39369f547cb96e1081591.jpg Z7412229503757_4face64ef59b5fe2907d270c3975bd2b.jpg Z7412229498823_9afad5b3ed37365efab3d1ed733d190a.jpg Z7412229482839_c4111d26865b0042b9ac6ffdf7f5916a.jpg Z7412229477280_edc6e91c06ee23ebacff71a1c860aa62.jpg Z7412229477279_b3fb39df8ffd8f66171c822aab7eb1d5.jpg Z7412229462947_f50203af26ad0b83dde80d9ad83037ab.jpg Z7412229462222_c96561b7bb0ee733e165ea659de91123.jpg Z7412229445319_d50c8ab0ef1c2e91122239043a604ac8.jpg Z7412229415858_f3143c6995a0f7179095dbe19987cc21.jpg F4ebdd19bc5a0e04574b21.jpg C08cea7e8b3d3963602c20.jpg 289fb048d10b63553a1a24.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • GIỚI THIỆU THƯ VIỆN THÂN THIỆN

    Truyện ngụ ngôn Lafontaine

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: https://thuviensachpdf.com/truyen-ngu-ngon-cua-la-fontaine
    Người gửi: Huỳnh Thị Hạnh
    Ngày gửi: 16h:14' 15-10-2025
    Dung lượng: 1.1 MB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    https://thuviensach.vn

    Truyện Ngụ Ngôn của La Fontaine
    Jean de La Fontaine
    Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động

    Nguồn: http://vnthuquan.net

    Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ.


    https://thuviensach.vn

    Mục lục
    Lời Giới Thiệu


    Ai dại ai khôn


    An phận


    Bí quyết của tình thương


    Bình an


    Chọn bạn


    Của cải và hạnh phúc


    Của phi nghĩa


    Đôi bạn
    Đua đòi
    Đừng bắt chước


    Gạt người - Người gạt


    Già kén kẹn hom


    Hạnh Khiêm Tốn


    Hãy giản dị
    Khó làm vừa lòng người


    Khôn sống dại chết


    Mạnh hiếp yếu


    Người quan trọng
    Phân biện


    Tật người - tật mình
    Tha lực


    Tham thì thâm


    Tự do


    Trả đữa


    Tử thần và lão tiều phu


    Tử thần và lão tiều phu


    https://thuviensach.vn

    Tử thần và người hấp hối


    Tương trợ


    Vội tin sẽ mắc


    Vụng tính



    https://thuviensach.vn

    Jean de La Fontaine
    Truyện Ngụ Ngôn của La Fontaine
    Dịch giả:Ông Bà Chung Hữu Thế (Montreal)
    Lời Giới Thiệu
    Truyện Thơ phỏng theo Truyện Ngụ Ngôn của Jean de La Fontaine
      

    Jean de La Fontaine (1626- 1695) là một thi sĩ trứ-danh của Pháp-quốc,
    qua đời đúng 300 năm*. Khắp thế-giới đều hoan-nghênh các bài ngụ ngôn
    do ông sáng-tác, thực-tế, giản-dị và hữu -ích, được phổ-biến sâu rộng và
    dịch ra nhiều sinh-ngữ.

    Thường lệ, ngụ-ngôn dùng để dạy dổ các thiếu-nhi. Nhưng, với tác phẩm

    https://thuviensach.vn

    của La Fontaine, người lớn tuổi xem lạị càng thấy thấm thía, xuyên qua
    những kinh-nghiệm sống của mỗi độc-giả. Người dân Việt chúng ta ở thếkỷ hai mười và đã cắp sách đến trường, không ai quên những bài ngụ-ngôn
    dí dỏm và rất quen thuộc của La Fontaine, in sâu trong tâm trí, như "Con
    Quạ với Con Chồn, Cô Bán Sữa với cái bình sữa, Con Ve và Con Kiến,
    Người Làm Ruộng với mấy đứa con..."

    Nhưng , đó chỉ là một số thật ít, bên cạnh hãy còn mấy trăm bài chưa được
    dịch, hoặc chưa được phổ-biến. Nay, chúng tôi mạo muội phỏng dịch thêm
    một số ngụ-ngôn cùng tác-giả ấy. Mỗi bài kèm theo một bình-luận ngắn,
    giúp trẻ em dễ lãnh hội phần luân-lý quan trọng.

    Rất mong những bản dịch này đánh thức tánh hiếu kỳ sẵn có của thiếu nhi
    và giúp các em thích đọc và học tiếng Việt hơn nữa.

    Dịch-giả: Ô.Bà

     
    * tính vào thời điểm 1995 khi dịch giả thực hiện tập thơ nầy.


    https://thuviensach.vn

    Jean de La Fontaine (1626- 1695)

    https://thuviensach.vn

    Jean de La Fontaine
    Truyện Ngụ Ngôn của La Fontaine
    Dịch giả:Ông Bà Chung Hữu Thế (Montreal)
    Ai dại ai khôn

     
    Giống Sói thường uống ăn hấp tấp,

    Cũng dễ hiểu: vì gấp lánh thân,

    Mải bị ruồng bắt xa gần,

    Nên phải mau nuốt, lanh chân thoát nàn.

    Một con Sói tâm hơ tâm hất,

    Bị mắc xương, thật rất nguy nan.

    Không thể trò chuyện, hỏi han,

    Báo động cầu cứu xóm làng giải nguy

    Rất may có con Cò nhìn thấy

    Liền tự nguyện giúp lấy xương ra.

    Bảo Sói há miệng đừng la,

    Cò dùng mỏ nhọn để mà rút xương.

    Việc cấp cứu trăm phần hữu hiệu,

    Dù thần y cũng chịu thua luôn!

    Cò mừng, Sói cũng hết buồn,

    Nhớ tai nạn cũ như tuồng chiêm bao

    Cò rụt rè thở than với Sói:


    https://thuviensach.vn

    "Tôi cứu anh thoát khỏi Tử Thần,

    Xin anh một ít đồng ngân

    Giúp tôi trang trả nợ nần sống vui".

    Sói trợn mắt, nhìn Cò khinh bỉ:

    "Im anh đi, chớ nghĩ xa xôi.

    Chính anh phải cám ơn tôi,

    Tha cho sống sót còn ngồi nơi đây.

    "Thật buồn cười cho anh khờ dại,

    Dám đút đầu vô đại miệng tôi.

    Nhân từ tôi chẳng khép môi,

    Gìờ đây anh lại lôi thôi đòi tiền!"

    "Hãy lập tức lánh xa nơi khác,

    Bằng không ta xé nát thây thi.

    Lý luận tình nghĩa ích gì?

    Khôn thì sống mãi, trường kỳ thiên thu "

    Trong câu chuyện có hai nhân vật,

    Sói với Cò bản chất khác nhau.

    Dại, không, khó định biết bao!

    Trong khôn có dại, làm sao lọc lừa?

    Người chậm tiến thường khôn như Sói,

    Thích lợi mình, ghét nói nghĩa nhân,

    Mấy khi phải quấy cân phân,

    Miễn ta được việc, trọn phần ta thôi.

    Kẻ tiến hoá chỉ lo phục vụ,

    Giúp đỡ người, ấp ủ tình thương.

    Chẳng màng tính toán đo lường,

    Không đặt điều kiện, xem thường lợi riêng.

    Hãy kiểm thảo: mình Cò hay Sói,

    Ráng lắng nghe tiếng nói lương tâm.

    Ðắn đo tránh khỏi sai lầm,

    Trên thang tiến hoá âm thầm ruổi giong.


    https://thuviensach.vn

    Le Loup & La Cigogne

    001 Les Loups mangent gloutonnement.

    Un Loup donc étant de frairie

    Se pressa, dit-on, tellement

    Qu il en pensa perdre la vie :

    005 Un os lui demeura bien avant au gosier.

    De bonheur pour ce Loup, qui ne pouvait crier,

    Près de là passe une Cigogne.

    Il lui fait signe ; elle accourt.

    Voilà l Opératrice aussitôt en besogne.

    010 Elle retira l os ; puis, pour un si bon tour,

    Elle demanda son salaire.

    "Votre salaire ? dit le Loup :

    Vous riez, ma bonne commère !

    Quoi ? ce n est pas encor beaucoup

    015 D avoir de mon gosier retiré votre cou ?

    Allez, vous êtes une ingrate :

    Ne tombez jamais sous ma patte. "


    https://thuviensach.vn

    Jean de La Fontaine
    Truyện Ngụ Ngôn của La Fontaine
    Dịch giả:Ông Bà Chung Hữu Thế (Montreal)
    An phận

     
    Một con lừa chủ nghề bán cỏ,

    Hừng sáng, đến tận ngõ giao hàng,

    Mối mang đông đảo rộn ràng,

    Ðường xa, dậy sớm, mọi đàng mới xong.

    Lúc ra đi gà chưa gáy sáng,

    Bận công việc đến mãn xế chiều,

    Cỏ nhẹ, nhưng lượng quá nhiều,

    Lắm khi mỏi mệt, muốn liều quyên sinh.

    Nó tủi thân, thở than số phận,

    Cớ sao quá lận đận, lao đao,

    Cầu xin các Ðấng Tối Cao,

    Hộ trì cứu giúp thoát bao nhọc nhằn.

    Lừa cầu xin Vị Thần Ðịnh Mạng

    Nhân từ xét tình trạng hiện nay,

    Cho phép vận số đổi thay,

    Gặp một chủ khác, mong ngày đẹp tươi.


    https://thuviensach.vn

    Thần Ðịnh Mạng động lòng trắc ẩn,

    Muốn giúp Lừa thay vận đổi thời

    Cho phép giúp việc một nơi,

    Chủ: người bán cá, thảnh thơi ít nhiều.

    Lừa tri ân Vị Thần rối rít,

    Ơn tái tạo cảm kích vô ngần,

    Từ đây mạng số định phân,

    Siêng năng làm việc, ân cần chăm lo.

    Chẳng bao lâu bắt đầu than thở,

    Cá tanh hôi, chuyên chở nặng nề,

    Lại thêm bụng đói ủ ê,

    Xưa còn lượm lặt mọi bề cỏ rơi.

    Nó bạo dạn khấn thần Ðịnh Mạng,

    Cúi xin Ngài gia hạn ơn xưa:

    Thay thời, đổi vận, đẩy đưa,

    Ban chỗ làm mới cho vừa khả năng.

    Thần Ðịnh Mạng hiện ra bất mãn

    Trước đòi hỏi quá đáng, ngông cuồng,

    Vì lỡ nên Ngài giúp luôn:

    Chọn Lừa chủ khác: người buôn than hầm

    Sau thời gian sống theo chủ mới

    Lừa than thầm thấu tới tai Thần:

    “Công việc nặng nhọc muôn phần,

    Chở than, kéo gỗ, tảo tần nát thây!

    “Tương đối sánh trong ba nghề ấy,

    Chở cỏ là phe phẩy nhất đời,

    Lại thêm có cỏ để xơi,

    Thời gian chở cỏ là thời vàng son.”

    Thần Ðịnh Mạng hiện ra nổi giận,

    Tặng cho Lừa một trận tơi bời: “

    Kiếp sống nào phải trò chơi

    Ðể người hưởng thụ, nghỉ ngơi , đua đòi?

    https://thuviensach.vn

    Ngươi tưởng chừng thế gian nầy chỉ

    Có ngươi thôi, để quỷ thần lo?

    Quả đất nào phải cái kho

    Chứa sẵn của cải để cho người dùng?

    Muốn sống phải gian lao, khổ nhọc,

    Siêng làm việc, ráng học và hành,

    Chấp nhận hoàn cảnh Trời dành,

    Với những cay đắng, đấu tranh không ngừng.

    Mọi người đều tỏ ra chán nản,

    Ước sống lại dĩ vãng đã qua,

    Không vui hoàn cảnh tạo ra,

    Mải dệt ảo ảnh thiết tha, điên cuồng.

    Nên nhớ: hiện tại là sự thật,

    Ngoài nó ra, đều trật, đều sai!

    Quá khứ lẫn cả tương lai

    Toàn là mộng ảo canh dài đêm đông!

    Ta không thể nuông chìu ngươi mãi,

    Hãy bằng lòng hiện tại của ngươi,

    Dù đau khổ, ráng gượng cười

    Kiếp sống nào phải để ngươi nô đùa ?"

     
    L Âne & Ses Maîtres
    001 L Âne d un Jardinier se plaignait au destin

    De ce qu on le faisait lever devant l Aurore.

    Les Coqs, lui disait-il, ont beau chanter matin ;

    Je suis plus matineux encor.

    005 Et pourquoi ? Pour porter des herbes au marché.

    Belle nécessité d interrompre mon somme !

    Le sort de sa plainte touché

    Lui donne un autre Maître ; et l Animal de somme

    https://thuviensach.vn

    Passe du Jardinier aux mains d un Corroyeur.

    010 La pesanteur des peaux, et leur mauvaise odeur

    Eurent bientôt choqué l impertinente Bête.

    J ai regret, disait-il, à mon premier Seigneur.

    Encor quand il tournait la tête,

    J attrapais, s il m en souvient bien,

    015 Quelque morceau de chou qui ne me coûtait rien.

    Mais ici point d aubaine ; ou, si j en ai quelqu une,

    C est de coups. Il obtint changement de fortune,

    Et sur l état d un Charbonnier

    Il fut couché tout le dernier.

    020 Autre plainte. Quoi donc ! dit le Sort en colère,

    Ce Baudet-ci m occupe autant
    Que cent Monarques pourraient faire.

    Croit-il être le seul qui ne soit pas content ?

    N ai-je en l esprit que son affaire ?

    025 Le Sort avait raison ; tous gens sont ainsi faits :

    Notre condition jamais ne nous contente :

    La pire est toujours la présente.
    Nous fatiguons le Ciel à force de placets.

    Qu à chacun Jupiter accorde sa requête,

    030 Nous lui romprons encor la tête.
     


    https://thuviensach.vn

    Jean de La Fontaine
    Truyện Ngụ Ngôn của La Fontaine
    Dịch giả:Ông Bà Chung Hữu Thế (Montreal)
    Bí quyết của tình thương
     

    Một ông lão đầu râu tóc bạc,

    Tuổi tám mưoi, vững chạc bước đi,

    Sắc tướng diện mạo phương phi,

    Tất cả đều mến, kẻ vì người thương.

    Một hôm, ông ra công đào đất,

    Ðể trồng cây, trông thật xinh tươi,

    Dọc theo bờ lộ đông người,

    Bộ hành qua lại, nói cười vui tai.

    Bỗng có ba thiếu niên lân cận,

    Nhìn lão ông đang bận với cây,

    Phát cười với giọng thơ ngây,

    "Tội thay! Quả đất đang xoay lộn vòng.

    "Cụ nay đã già nua như thế,

    Những ngày tàn không để nghỉ ngơi,


    https://thuviensach.vn

    Dành giây phút chót cuộc đời

    Suy gẫm quá khứ, tùy thời dưỡng thân.

    "Ở tuổi ông, khởi công xây cất,

    Hữu lý hơn đào đất trồng cây :

    Xây cất kết quả phút giây,

    Còn trồng, dù hết kiếp nầy chưa xong !

    "Tại sao tự đọa đày quá đáng,

    Ðừng tranh đấu, chớ rán uổng công.

    Chớ lo những việc viển vông,

    Nên tìm hưởng thụ, gieo trồng ích chi ?

    "Những chương trình bao la rộng rãi,

    Các tư tưởng khoáng đạt cao siêu,

    Nhường cho giới trẻ chắt chiu,

    Ông nên trù tính việc siêu linh hồn.

    Thực tế hơn: chung trà, bầu rượu

    Cạnh bạn bè tề tựu đủ đầy,

    Cờ tiên, đàn khảy giải khuây,

    Mai kia cất xác, tâm nầy thảnh thơi !"

    Cụ già đáp :" Các con lầm lẫn,

    Việc tử sinh không bận lòng ta.

    Cái chết đến với trẻ, già,

    Nào ai đoán được để mà âu lo !

    "Ta trồng cây không mong thụ hưởng,

    Nhưng vì trọn tin tưởng tương lai,

    Mong kẻ qua lại hàng ngày

    Có được bóng mát, khoan thai, vui cười.

    "Những người ấy , dù quen hay lạ,

    Cháu chít ta, đến cả thú cầm,

    Vì thương, ta mở từ tâm,

    Làm quà bóng mát, gieo mầm an vui.

    "Ta sung sướng ngay khi đào đất,

    https://thuviensach.vn

    Hạnh phúc ấy mải cất trong lòng,

    Vì giúp đở mà chẳng mong,

    Ðược đền đáp lại, không mong bù trừ.

    Niềm vui đó, các người không thể

    Cản ngăn ta bồng bế, vun trồng.

    Hãy cố gắng sống sạch trong,

    Khi Tử Thần đến, thong dong ra về !

    Tuổi thọ của mỗi người đều khác,

    Rủi ta đưa đám xác các người,

    Chừng đó nên khóc hay cười ?

    Vậy hãy cố gắng giúp người từ đây !"

    Quả thật vậy, lão ông đoán đúng :

    Một đứa chết về súng đạn bay,

    Ðứa kế gặp nạn thủy tai,

    Ðứa chót bỏ mạng ở ngoài rừng hoang.

    Ông lão dự đám tang ba trẻ,

    Tre khóc măng, lòng kẽ bàng hoàng,

    Nhưng tâm cụ vẫn bình an,

    Vì khăn gói đã sẵn sáng từ lâu.

    Ðời ông quả là gương sáng chói :

    Muốn khi chết lòng khỏi buồn phiền;

    Lúc sống hành thiện triền miên,

    Dù mai cất bước, tâm yên vững vàng.

    Tuổi tám mươi, ông còn cố gắng

    Trồng cây giúp che nắng che mưa,

    Tình thương ban rải chẳng chừa

    Thân, sơ, lớn, bé, không lừa lọc ai.

    Tình thương đúng là nguồn phép lạ,

    Giúp mọi người, lẫn cá nhân ta,

    Hạnh phúc sống cõi Ta-Bà,

    Khi qua Âm Cảnh đậm đà thêm lên.


    https://thuviensach.vn

    Le Vieillard

    &

    Les 3 Jeunes Hommes
    001 Un octogénaire plantait.

    Passe encor de bâtir ; mais planter à cet âge !

    Disaient trois jouvenceaux, enfants du voisinage ;

    Assurément il radotait.

    005 Car, au nom des Dieux, je vous prie,

    Quel fruit de ce labeur pouvez-vous recueillir ?

    Autant qu un Patriarche il vous faudrait vieillir.

    A quoi bon charger votre vie

    Des soins d un avenir qui n est pas fait pour vous ?

    010 Ne songez désormais qu à vos erreurs passées :

    Quittez le long espoir et les vastes pensées ;
    Tout cela ne convient qu à nous.

    - Il ne convient pas à vous-mêmes,

    Repartit le Vieillard. Tout établissement

    015 Vient tard et dure peu. La main des Parques blêmes

    De vos jours et des miens se joue également.

    Nos termes sont pareils par leur courte durée.

    Qui de nous des clartés de la voûte azurée

    Doit jouir le dernier ? Est-il aucun moment

    020 Qui vous puisse assurer d un second seulement ?

    Mes arrière-neveux me devront cet ombrage :

    Eh bien défendez-vous au Sage
    De se donner des soins pour le plaisir d autrui ?

    Cela même est un fruit que je goûte aujourd hui :

    025 J en puis jouir demain, et quelques jours encore ;

    Je puis enfin compter l Aurore

    https://thuviensach.vn

    Plus d une fois sur vos tombeaux.

    Le Vieillard eut raison ; l un des trois jouvenceaux

    Se noya dès le port allant à l Amérique ;

    030 L autre, afin de monter aux grandes dignités,

    Dans les emplois de Mars servant la République,
    Par un coup imprévu vit ses jours emportés.

    Le troisième tomba d un arbre

    Que lui-même il voulut enter ;

    035 Et pleurés du Vieillard, il grava sur leur marbre

    Ce que je viens de raconter.

    https://thuviensach.vn

    Jean de La Fontaine
    Truyện Ngụ Ngôn của La Fontaine
    Dịch giả:Ông Bà Chung Hữu Thế (Montreal)
    Bình an
    Một hôm nọ, Chuột Nhà bày tiệc

    Thết Chuột Ðồng , bạn thiết tâm giao,

    Thực đơn hấp dẫn biết bao,

    Sơn trân hải vị, rượu vào lời ra.
    Thêm môi trường thật là sang trọng,

    Bàn trải khăn, phòng rộng bình hoa,

    Mặc tình đôi bạn hát ca

    Vui vầy sum họp, thật là phong lưu.
    Tiệc đang vui, bỗng đâu nghe ngóng,
    Có tiếng cười, xao động, ồn ào,

    Nhanh lên! Hãy trốn đi mau!

    Chủ nhà trông thấy, tài nào thoát thân!
    Quá sợ hãi, Chuột Nhà chạy trốn,

    Chuột Ðồng cũng nhào lộn nối đuôi,

    Nhậm lẹ, tức khắc rút lui,

    Bảo toàn mạng sống, mau chui xuống hầm!
    Nhưng, báo động tỏ ra lầm lẫn,

    Chẳng thấy ai lẩn quẩn ra vào,

    Chuột Nhà lên tiếng: “Thôi nào!

    Chúng ta tiếp tục, trở vào bữa ăn.”
    Cười mỉa mai, Chuột Ðồng đáp lại:

    “Cảm ơn anh, tôi phải về ngay.

    https://thuviensach.vn

    Ở lâu e gặp hoạ tai,

    Chủ nhà rượt bắt, uổng thay kiếp này.
    Ngày mai, xin mời anh quá bộ

    Ðến tệ xá, xa phố, đồng quê.

    Trăng trong, gió mát tư bề

    Vui cảnh sàn dã, chẳng hề âu lo.
    Chắc chắn thiếu cao lương mỹ vị,

    Nhưng thức ăn giản dị, hiền lành

    Thong thả bách bộ quẩn quanh,

    Ðói ăn, khát uống, ai dành với ta?
    Cả năm tháng, an nhiên, tự tại,

    Lòng nào biết sợ hãi, thất thanh,

    Kiếp sống xa lánh đấu tranh,

    Hướng thiện, hướng thượng, chẳng dành riêng ai..
    Anh sống đây thật là sang trọng,

    Thức ăn ngon, nhà rộng, cửa cao,

    Nhưng khi đi, đứng, ra,vào

    Ðều nơm nớp sợ,dạ nào có yên”
    Hưởng giàu sang, nhưng thường lo ngại,

     

    Thà sống nghèo, lòng mải thảnh thơi,

    Say ngắm no, nước, vòm trời,

    Mặc cho thế-sự, trò đời ngược xuôi!
     
     
    https://thuviensach.vn

     
    Le Rat De Ville

    &

    Le Rat Des Champs

    001 Autrefois le Rat de ville

    Invita le Rat des champs,

    D une façon fort civile,

    A des reliefs d Ortolans.

    005 Sur un Tapis de Turquie

    Le couvert se trouva mis.

    Je laisse à penser la vie

    Que firent ces deux amis.

    Le régal fut fort honnête,

    010 Rien ne manquait au festin ;

    Mais quelqu un troubla la fête

    Pendant qu ils étaient en train.

    A la porte de la salle

    Ils entendirent du bruit :

    015 Le Rat de ville détale ;

    Son camarade le suit.

    Le bruit cesse, on se retire :

    Rats en campagne aussitôt ;

    Et le citadin de dire :

    020 Achevons tout notre rôt.

    - C est assez, dit le rustique ;

    Demain vous viendrez chez moi :

    Ce n est pas que je me pique

    De tous vos festins de Roi ;

    https://thuviensach.vn

    025 Mais rien ne vient m interrompre :

    Je mange tout à loisir.

    Adieu donc ; fi du plaisir

    Que la crainte peut corrompre.

     

    https://thuviensach.vn

    Jean de La Fontaine
    Truyện Ngụ Ngôn của La Fontaine
    Dịch giả:Ông Bà Chung Hữu Thế (Montreal)
    Chọn bạn
    Một hôm nọ, Nồi Ðồng thân mật

    Mời bạn là Nồi Ðất, đồng môn,

    “Ðể giúp bồi dưỡng trí khôn,

    Chúng ta du ngoạn sang thôn láng giềng.

    Trước là ngắm cỏ hoa xinh đẹp,

    Sau là nhìn suối hẹp, núi cao,

    Trời xanh, gió mát biết bao,

    Chị em đồng hưởng, dịp nào tốt hơn?”

    Nồi Ðất đáp: “Cảm ơn chị lắm,

    Nhiều thâm tình nên gẫm đến em.

    Nghe chị tả cảnh bắt thèm,

    Muốn ngay cất bước để xem tận tường.

    “Hiềm một nổi lý do sức khoẻ,

    Em chỉ hoạt động nhẹ nhàng thôi,

    Là một nồi đất, chị ơi,

    Nếu thiếu cẩn thận, bể rồi làm sao?

    Chị khoẻ mạnh, deo dai chẳng sợ,

    Dù khó khăn hiểm trở đến đâu,

    Chị có thừa sức đối đầu,

    Nhưng em phiền não, u sầu, khổ thay!

    Chẳng mong chi hơn là an tĩnh,

    Cạnh lò sưởi tập định, tham thiền,

    Học Ðạo, suy gẫm triền miên,

    Còn hơn du ngoạn những miền danh lam.”

    Nồi Ðồng đáp: “Nầy em, đừng ngại,

    Có chị đây, gặp phải chông gai,

    Nếu cần, chị sẽ ra tay,

    Tận tâm bảo vệ, thoát ngay nguy nàn.

    https://thuviensach.vn

    Em chớ lo, chị đâu, em đó,

    Chị thừa sức dãi gió, dầm mưa,

    Chở che, nâng đỡ sớm trưa,

    Ngọt bùi chia xẻ, làm vừa lòng nhau.”

    Nồi Ðất nghe bùi tai, hoan hỉ,

    Quyết phen này phỉ chí, toại nguyện.

    Ngao du khắp chốn sơn xuyên,

    Ðẹp lòng vui mát, cảnh tiên non bồng.”

    Cuộc hành-trình bắt đầu vui vẻ,

    Một đoàn nồi, lớn bé chen nhau,

    Múa hát, đùa giỡn xôn xao,

    Tỏ đầy nhựa sống, biết bao thâm tình.

    Riêng Nồi Ðất phập phồng lo ngại,

    “Môi trường này chẳng phải cho ta,

    Ðành rằng vui vẻ, hát ca,

    Nhưng phải trật tự, không là nát thân !”

    Nó yêu cầu Nồi Ðồng bảo vệ:

    “Kẻo nhóm trẻ chẳng kể tôn ti,

    Nô đùa, chen lấn bất kỳ,

    Vô tình chạm bể còn gì mạng em ?”

    Nồi Ðồng bèn dương oai diệu võ,

    Cốt ý cho trẻ nhỏ lánh xa,

    Bảo bọc Nồi Ðất an hoà,

    Giữa lúc nhộn nhịp la cà hiểm nguy.

    Bất ngờ thay: Trong cơn lúng túng,

    Nồi Ðồng rủi chạm trúng bạn mình,

    Ô hô ! Tan nát thân hình

    Thành trăm mảnh vụn, thâm tình mất luôn!

    Một bài học cho người nhân thế:

    Việc chọn bạn chẳng thể xem thường,

    https://thuviensach.vn

    Phải cùng bản chất, lập trường,

    Cùng giai tầng, mới có đường sống chung.

     
     
    LE POT DE TERRE

    &

    LE POT DE FER
    001 Le Pot de fer proposa

    Au Pot de terre un voyage.

    Celui-ci s en excusa,

    Disant qu il ferait que sage

    005 De garder le coin du feu :

    Car il lui fallait si peu,

    Si peu, que la moindre chose

    De son débris serait cause.

    Il n en reviendrait morceau.

    010 Pour vous, dit-il, dont la peau

    Est plus dure que la mienne,

    Je ne vois rien qui vous tienne.

    - Nous vous mettrons à couvert,

    Repartit le Pot de fer.

    015 Si quelque matière dure

    Vous menace d aventure,

    Entre deux je passerai,

    Et du coup vous sauverai.

    Cette offre le persuade.

    020 Pot de fer son camarade

    https://thuviensach.vn

    Se met droit à ses côtés.

    Mes gens s en vont à trois pieds,

    Clopin-clopant comme ils peuvent,

    L un contre l autre jetés

    025 Au moindre hoquet qu ils treuvent.

    Le Pot de terre en souffre ; il n eut pas fait cent pas

    Que par son compagnon il fut mis en éclats,

    Sans qu il eût lieu de se plaindre.

    Ne nous associons qu avecque nos égaux.

    030 Ou bien il nous faudra craindre

    Le destin d un de ces Pots.

    https://thuviensach.vn

    Jean de La Fontaine
    Truyện Ngụ Ngôn của La Fontaine
    Dịch giả:Ông Bà Chung Hữu Thế (Montreal)
    Của cải và hạnh phúc
    Chàng thợ giày sáng ngày đến tối,

    Vẫn không ngừng vang dội tiếng ca,

    Trong khi làm việc tại nhà,

    Khiến người trông thấy đâm ra phát thèm.

    Láng giềng là một nhà triệu phú,

    Chuyên kinh doanh, hội đủ đức tài,

    Sang trọng, giàu có, thảo ngay,

    Nhưng rất khó ngủ, cả ngày lẫn đêm.

    Vị phú ông bận lo toan tính,

    Nên lòng không an tịnh, hồn nhiên,

    Ngày đêm suy luận triền miên,

    Khó bề chợp mắt định yên giấc nồng.

    Lắm khi, sáng tinh sương mờ đất,

    Phú ông vừa an giấc, mơ màng,

    Bỗng đâu tiếng hát nhịp nhàng

    Của chàng thợ trẻ bàng hoàng gọi ông.

    Mỏi mệt, ông trách thầm Trời Ðất,

    Sao chẳng bày loại giấc ngủ say,

    Chưng bán thong thả hàng ngày

    Như các thực phẩm ở ngoài tiệm buôn?

    Liền sau đó , cho mời chú thợ,

    Sang nhà ông, niềm nở đón chào,

    Cố mong tìm hiểu vì sao

    Chú mải reo hát, tiêu hao tháng ngày.

    "Chào chú thợ -con người sung sướng,

    Tôi muốn biết chú hưởng hàng năm

    Lợi tức tổng hợp mấy trăm

    https://thuviensach.vn

    Ðể luôn reo hát, quanh năm tươi cười?"

    Chú thợ giày ra tuồng bỡ ngỡ,

    Liền đáp rằng:"Tôi chớ nghĩ suy,

    Ghi chép, tính toán làm chi,

    Mỗi ngày no bụng, có gì quý hơn?"

    Vị phú ông miệng cười chúm chím,

    Hỏi:"Một ngày chú kiếm bao nhiêu?

    Gia đình đắp đổi chi tiêu,

    Ðể mải vui vẻ, đáng yêu thế này?"

    Chú thợ bèn gãi đầu, suy nghĩ,
    "Tôi ít khi để ý điều này,

    Có khi vơi, có khi đầy,

    Cơm ngày ba bữa, như vầy là vui!"

    "Lạy Chúa đã ngày ngày ban phước,

    Nuôi chúng con sống được bình an,

    Không mong hưởng cảnh Thiên Ðàng,

    Hằng ngày no ấm, chẳng phàn nàn chi!"

    Trước con người ngây thơ giản dị,

    Phú ông bèn hoan hỉ, cười đùa,

    "Nay tôi phong chú làm vua,

    Biếu chú túi bạc để mua,sắm dùng."

    Anh thợ giày hồn phi phách tán,

    Tưởng chừng đang lảng vảng cảnh mê,

    Một trăm nén bạc phủ phê!

    Gia tài đồ sộ, chẳng hề dám mong.

    Liền nồng nhiệt tạ ơn tế độ,

    Ôm túi tiền chạy bộ về nhà,

    Ðào sâu dưới đất nơi xa,

    Chôn dấu túi bạc đâm ra phập phồng.

    Cùng túi bạc chôn luôn tiếng hát,

    Nay còn đâu khúc nhạc, lời ca?

    https://thuviensach.vn

    Giọng cười giòn giả vui nhà,

    Chỉ là kỷ niệm, toàn là dư âm!

    Giấc ngủ cũng mất theo tiếng hát,

    Khiến cho nay thân xác đảo điên,

    Ngày đêm lo sợ triền miên,

    Sợ e kẻ trộm đào tiền mang đi!

    Nghe tiếng động, nghi người lấy của

    Mải thì thầm nguyền rủa kẻ gian,

    Ðứng , đi , ăn , ngủ bàng hoàng,

    Thân hình tiều tụy, ruột gan rối bời.

    Không chịu nổi, anh liền bương bả,

    Ôm túi tiền đến trả phú ông,

    "Xin Ngài hoàn lại -rất mong

    Tiếng hát cùng vời giấc nồng của tôi"

    Giàu mà chi, khó ăn , khó ngủ ?

    Thà sống nghèo biết đủ , quý hơn,

    Giọng cười hoà lẫn tiếng đờn,

    Tô điểm hạnh phúc còn hơn bạc tiền.

    Trên con đường đi tìm hạnh phúc,

    Hầu hết đều cầu chúc sang giàu,

    Vô tình mang lại khổ đau:

    Gương chàng thợ trẻ, khác nào thiêu thân!
     

     
    Le Savetier & Le Financier

    001 Un Savetier chantait du matin jusqu au soir :

    C était merveilles de le voir,

    Merveilles de l ouïr ; il faisait des passages,

    https://thuviensach.vn

    Plus content qu aucun des sept sages.

    005 Son voisin au contraire, étant tout cousu d or,

    Chantait peu, dormait moins encor.

    C était un homme de finance.

    Si sur le point du jour parfois il sommeillait,

    Le Savetier alors en chantant l éveillait,

    010 Et le Financier se plaignait,

    Que les soins de la Providence

    N eussent pas au marché fait vendre le dormir,

    Comme le manger et le boire.

    En son hôtel il fait venir

    015 Le chanteur, et lui dit : Or çà, sire Grégoire,

    Que gagnez-vous par an ? - Par an ? Ma foi, Monsieur,

    Dit avec un ton de rieur,

    Le gaillard Savetier, ce n est point ma manière

    De compter de la sorte ; et je n entasse guère

    020 Un jour sur l autre : il suffit qu à la fin

    J attrape le bout de l année :

    Chaque jour amène son pain.

    - Eh bien que gagnez-vous, dites-moi, par journée ?

    - Tantôt plus, tantôt moins : le mal est que toujours ;

    025 (Et sans cela nos gains seraient assez honnêtes,)

    Le mal est que dans l an s entremêlent des jours

    Qu il faut chommer ; on nous ruine en Fêtes.

    L une fait tort à l autre ; et Monsieur le Curé

    De quelque nouveau Saint charge toujours son prône.

    030 Le Financier riant de sa naïveté

    Lui dit : Je vous veux mettre aujourd hui sur le trône.

    Prenez ces cent écus : gardez-les avec soin,

    Pour vous en servir au besoin.

    Le Savetier crut voir tout l argent que la terre

    035 Avait depuis plus de cent ans

    https://thuviensach.vn

    Produit pour l usage des gens.

    Il retourne chez lui : dans sa cave il enserre

    L argent et sa joie à la fois.

    Plus de chant ; il perdit la voix

    040 Du moment qu il gagna ce qui cause nos peines.

    Le sommeil quitta son logis,

    Il eut pour hôtes les soucis,

    Les soupçons, les alarmes vaines.

    Tout le jour il avait l oeil au guet ; Et la nuit,

    045 Si quelque chat faisait du bruit,

    Le chat prenait l argent : A la fin le pauvre homme

    S en courut chez celui qu il ne réveillait plus !

    Rendez-moi, lui dit-il, mes chansons et mon somme,

    Et reprenez vos cent écus.

    https://thuviensach.vn

    https://thuviensach.vn

    Jean de La Fontaine
    Truyện Ngụ Ngôn của La Fontaine
    Dịch giả:Ông Bà Chung Hữu Thế (Montreal)
    Của phi nghĩa
    Một con lừa, hai tên lén bắt,

    Ðứa để cỡi, đứa dắt định buôn.

    Cải vã, đấm đá máu tuôn,

    Lừa đứng thong thả, ngoài chuồng, ngẩn ngơ.

    Ðứa thứ ba từ xa chạy tới,

    Thấy tự sự vội cỡi lừa đi,

    Về hướng rừng núi xanh rì,

    Ô hô ! Lừa mất, còn gì đấu tranh !?


                                LES VOLEURS ET L ÂNE
    001 Pour un Ane enlevé deux Voleurs se battaient :

    L un voulait le garder ; l autre le voulait vendre.

    Tandis que coups de poing trottaient,

    Et que nos champions songeaient à se défendre,

    005 Arrive un troisième larron

    Qui saisit maître Aliboron.

    L Ane, c est quelquefois une pauvre province.

    Les voleurs sont tel ou tel prince,

    Comme le Transylvain, le Turc, et le Hongrois.

    010 Au lieu de deux, j en ai rencontré trois :

    Il est assez de cette marchandise.

    De nul d eux n est souvent la Province
     
    Gửi ý kiến

    Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC TÔ VĨNH DIỆN !