GIỚI THIỆU THƯ VIỆN THÂN THIỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Võ Thị Huyền Trang
Ngày gửi: 20h:09' 05-09-2024
Dung lượng: 387.9 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Võ Thị Huyền Trang
Ngày gửi: 20h:09' 05-09-2024
Dung lượng: 387.9 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Bí Mật Của Tóc Tiên
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage :https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
Chương 1
Cô bé sinh ra để mê truyện cổ tích. Bất cứ một câu chuyện đời xưa nào cô cũng không bỏ
qua, cô tin rằng bài toán không chỉ một cộng một là hai, mà còn có những đáp số nào huyền
bí nữa . Ngày sinh nhật của cô lại đúng vào ngày ông Táo về trời . Vì thế, cô tuyên bố ngon
lành:
- Thêm một yếu tố thần thoại trong ngày hăm ba Tết.
Con Thỏ cười ngất:
- Tóc Tiên ơi, mày điên rồi, mày sẽ bị trừ điểm cuối năm vì tội duy tâm đó.
Cô bé "cuồng tín" kia chính là Tóc Tiên, cô cột hai trái đào đen nhánh trên đầu bằng hai
cọng dây thun, và bây giờ cọng dây thun phát huy tác dụng, hai bím tóc cô lắc lư không có
gì cản nổi:
- Nhỏ tên gì vậy ?
- Con Thỏ !
- Ơ, mang biệt danh Con Thỏ nên nhỏ nhát lắm, tao từng gặp cô Loan dạy chính trị đi xin
xăm ở Lăng Ông nghe nhỏ.
Con Thỏ mở tròn xoe đôi mắt bòn bon ngọt lịm chưng hửng, hai cái tai dài của cổ tích
Anđdec-xen trốn đâu mất trong mái tóc thề. Cô cảm thấy như đang khám phá một " bí mật
quốc gia" ghê gớm:
- Nhưng chuyện cô Loan thì liên quan gì đến nhà ngươi ?
Tóc Tiên đưa ngón tay lên môi làm ám hiệu:
- Nói khe khẽ chứ, tất cả đều có liên quan hết.
- Trời ơi !
- Thực mà, tất cả đều không nằm ngoài phép lạ, rồi nhỏ coi...
- Trời ơi !
Tôi phải kể lại cho các bạn nghe về những tiếng "trời ơi đất hỡi" của hai cô bé học lớp mười
hai trường "ba chấm" (... ). Tôi đã rình như một tên ăn trộm để có được những chi tiết khởi
đầu cực kỳ hấp dẫn như thế. Mà tại sao tôi lại không rình kìa, khi đúng sáu giờ chiều nay
trên trần gian khó hiểu này, có một cô bé biết được mình vừa đúng mười bảy tuổi.
°°°
Xét về thảo mộc học, Tóc Tiên là một loại dây leo, thân mảnh, lá đẹp như lá rong nhưng
không con cá nào đớp được, bởi vì Tóc Tiên không chơi với nước, Tóc Tiên mọc lơ lửng
giữa trời và đất. Chưa kể đến hoa, hoa của cây Tóc Tiên từ lúc hàm tiếu cho đến lúc dậy
thì đều đỏ hồng như son môi . Mà nhắc đến son môi, bất giác người ta lại nhớ đến đó là vũ
khí của con gái.
Thật vậy, xét về sinh vật học, con gái mang tên Tóc Tiên môi không cần thoa son vẫn đỏ, lại
mang đặc tính thích leo trèo vì nguồn gốc bẩm sinh của mình, thí dụ như trèo lên cây mận
cây ổi bất cứ lúc nào thèm ngọt thèm chua thèm muối ớt, chưa kể có thể bơi dưới nước
được và thậm chí có thể vừa bơi vừa cười.
Xin phép được giới thiệu đôi lời về cây Tóc Tiên và cô Tóc Tiên như thế. Nếu các bạn cho
đây là sự cường điệu của người viết thì mời ghé thăm hẻm cô Nương, ở đó có một căn nhà
gác suốt mà dọc hàng rào, chúng ta chỉ thấy toàn một màu xanh của dây Tóc Tiên. Đến
đây, chắc các bạn lại thắc mắc: nguyên nhân nào lại gọi là hẻm cô Nương ? Vô cùng đơn
giản như ăn chè đậu đen nấu đường cát trắng, cô Nương là tên một cô giáo đứng tuổi cư
ngụ lâu đời nhất trong con hẻm này, ngoài ra "cô nương" còn là tên gọi chung các tiểu muội
dễ thương trong con hẻm, làm sao có thể gọi khác hơn được chứ khi tất cả mọi con trai
trên đời đều biết luống cuống vì hai chữ "cô nương" ?
Sinh nhật Tóc Tiên có ba sự kiện đáng chú ý. Cô phân loại nó sau khi ba nhân vật gây nên
ba sự kiện trên biến mất.
Nhân vật đầu tiên mệnh danh là Thổ Phỉ, hắn xuất hiện vào lúc bốn giờ chiều, cùng với sự
xuất hiện của hắn là một viên pháo đại nổ tung trước cửa, màu xanh của hàng rào dây leo
trong chớp nhoáng phủ đầy sương mù. Má của cô đã bịt hai tai lại vì sợ hãi, nhưng hắn, tên
Thổ Phỉ, hắn đã tỉnh bơ bước vào nhà kéo ghế ngồi xuống một cách đĩnh đạc sau khi hét
lớn:
- Tóc Tiên ơi !
Sẵn bình trà và những chiếc ly trên bàn, hắn ung dung rót nước bất chấp dung nhan mùa
giáp tết của Tóc Tiên.
- Ông toàn làm những chuyện dị hợm.
- Tôi là "phỉ" mà, à...
Hắn quay qua tìm kiếm người phụ nữ đứng tuổi trong nhà:
- À... cháu xin lỗi bác.
Nhưng người phụ nữ đã chạy qua bên hàng xóm từ hồi nào, bà chỉ có thể tâm sự với cô
giáo Nương về hậu quả của nền giáo dục bây giờ.
- Ông phải ân hận về viên pháo vừa rồi.
- Sao tôi lại ân hận hả cô bé, cách chúc mừng của tôi là như vậy, vả lại lúc này Tết nhứt đến
nơi, Tóc Tiên quên rồi sao ?
- Quên.
- Dám phá là không bao giờ phải nói dám tiếc.
- Tiếc.
- Phá là một phép lạ của hồn nhiên.
- Cái gì ? Tóc Tiên hất hất mái tóc. Thổ Phỉ mà cũng tin vào phép lạ ư ?
- Ông còn phép lạ nào dịu dàng hơn không ?
- Còn chứ.
Thổ Phỉ cười thích thú, có lẽ do hắn cao lớn nên tiếng cười hắn âm vực rộng, tiếng cười
hắn phóng khoáng như trẻ con.
- Tôi phải về sửa xe Tóc Tiên ơi, còn đây là quà của cô bé...
Hắn móc trong túi quần jean bạc phếch ra một cái hộp nhỏ xinh xắn, chỉ lớn hơn hộp diêm
quẹt một chút và đặt trên bàn. Tóc Tiên không cần phải cầu viện Thượng Đế, hắn biến mất
nhanh chóng như khi hắn đến. Cô chỉ có nước lắc đầu . Mở ra xem thì... trời đất, trong gói
giấy là mười bảy viên pháo chuột xếp hàng ngay ngắn. Bộ muốn cô phải tan tành như xác
pháo hay sao ?
Cô lập tức lục nhật ký riêng để tìm hiểu lý lịch Thổ Phỉ, té ra hắn là gã sửa xe bụi đời trước
ký túc xá sinh viên, đang học lớp 12 và thông minh khỏe mạnh, vá xe cho Tóc Tiên và Con
Mèo cả thảy tám lần không lấy tiền, chỉ đòi lấy nụ cười để không còn bị thiên hạ gọi là "Thổ
Phỉ" nữa.
Nhật ký của cô đã ghi vỏn vẹn như vậy, rõ ràng đây không phải là nhân vật hoàng tử trong
cổ tích, đây là biến tướng của "thảo khấu, cường sơn".
Nhân vật thứ hai mệnh danh là Con Thỏ, cô là một trong nhiều "con thú" xinh đẹp của Thảo
Cầm Viên lớp mười hạ. Trong lớp, nhỏ Hường ù bị gọi là Con Voi, nhỏ Tâm liến thoắng bị
gọi là Con Khỉ, nhỏ Đào hay ăn vụng bị gọi là Con Mèo... thành thử đôi mắt bồ câu mơ
mộng của Thu bị gán là Con Thỏ cũng hợp lý thôi.
Con Thỏ lịch sự hơn tên Thổ Phỉ nhiều, cô đến vào lúc năm giờ chiều.
- Bác đi đâu rồi Tóc Tiên ?
- Má trốn qua nhà cô Nương cho tụi mình được tự do.
- Bất hiếu nhỉ.
- Đừng lộn xộn, nhỏ đến một mình à ?
- Tao định rủ Con Mèo, nhưng thấy không cần thiết.
- Sao vậy ?
- Vì trước sau gì nó cũng đến, nhóm Tam Cô Nương đi đâu cũng có nhau cơ mà.
Tóc Tiên hôm nay rất điệu, cô mặc bộ đồ đầm công chúa thay cho tà áo dài nữ sinh mỗi
ngày, và công chúa trố mắt ngó món quà sinh nhật của Con Thỏ trên bàn: đúng mười bảy
cây đèn cầy đủ màu sặc sỡ.
- Phép lạ là đó hả nhỏ.
- Thêm một yếu tố thần thoại trong ngày hăm ba Tết.
- Lúc nhỏ chưa đến, Thổ Phỉ đã đốt tao bằng mười bảy viên pháo chuột.
- Nói khe khẽ chứ, tất cả đều có liên quan hết.
- Trời ơi, nhỏ nỡ nhại ngôn ngữ của ta sao ?
- Thực mà, tất cả đều không nằm ngoài phép lạ, rồi nhỏ coi...
°°°
Nhân vật thứ ba mệnh danh là Con Mèo . Cô dừng chiếc xe đạp ngay con hẻm dây leo xanh
vào lúc năm giờ năm mươi chín phút, sớm đúng một giây đủ để Tóc Tiên thành thiếu nữ.
- Con Mèo đã đến ! (tiếng Con Thỏ reo lên).
- Ừ, tao đến cho đủ bộ ba người mẫu lớp mười hai.
Tóc Tiên cong cớn môi lôi bạn vào nhà.
- Người mẫu thời trang hay người mẫu "than trời" ?
- Cả hai thứ, ơ kìa, bác đâu Tóc Tiên ?
- Má trốn qua nhà cô Nương vì một viên pháo đại của Thổ Phỉ.
Con Mèo ngao ngán lắc đầu, nhưng nếu để ý kỹ thì đó là cái lắc đầu hâm mộ.
- Hắn là vua "quậy" mà, ông Trời hắn còn chưa ngán, nhưng không có hắn thì buồn chết.
Tiếng Con Thỏ:
- Trường tương tư.
Tiếng Tóc Tiên:
- Mắt anh là bể oan cừu.
Tiếng con Mèo:
- Toàn là tuồng cải lương cả, sao tụi bay không gào lên là hắn đã Thuyền ra cửa biển ?
Cô rút ra một phong thư màu hồng, rút rón rén từ phong thư ra một tờ giấy, rút từ tờ giấy
ra một bài thơ dễ thương.
- Thơ mừng sinh nhật Tóc Tiên à ?
- Chứ sao, nhưng tao nghi lắm.
- Nghi cái gì ?
- Để tao đọc cho chủ nhà thưởng thức đã.
Thế là ngoài mười bảy viên pháo chuột, mười bảy cây đèn cầy, món quà mới lại là một bài
thơ.
Tôi mạn phép chép bài thơ ra đây cho các bạn tham khảo:
Quả tình em như một con mèo nguy hiểm
Vừa đanh đá lại vừa dễ thương
Vừa thông minh lại vừa láu cá
Tiếng "meo meo" hết sức bất thường.
Một con mèo biết thèm tiếng rung chuông
Mà anh: gã bán cà rem dạo
Như ly da ua thiếu đá đường
Em vọc mõm khuấy đời anh nhão.
Quả tình đôi khi em dễ bảo
Cũng rụt rè e ấp rất tiểu thư
Cũng nhí nhảnh và giả vờ lãng mạn
Ấy là khi anh nheo mắt có ý đồ.
Anh vốn như con gấu xô bồ
Đi lầm lũi suốt mùa đông cô độc
Đem trái tim quá đỗi giang hồ
Chở vần điệu thơ ca khó nhọc.
Em vốn như một con mèo lấc xấc
Khoái trò chơi bịt mắt bắt dê
Bao nhiêu gã đàn ông trúng gió
Bị chấn thương manh bệnh não nề.
Nhưng với anh nào có hề gì
Trong tử vi anh cầm tinh con gấu
Cho dù em có kêu "meo meo"
Anh cứ tỉnh bơ và kiêu ngạo.
Nếu em là mật ong anh nhậu
Còn em là bông vụ anh quay
Đừng nên làm con mèo thế nữa
Anh đuổi theo hoài hụt hết hơi .
Hai cô bé ngẩn ngơ khi Con Mèo đọc xong.
Tiếng Con Thỏ:
- Vậy mới là thần thoại.
Tiếng Tóc Tiên:
- Phép lạ chứ, cực kỳ thơ mộng.
Tiếng Con Mèo:
- Tụi bay ngớ ngẩn quá, tao chưa biết mặt tác giả.
- Ủa !
- Tao gặp phong thư này trong nhà.
- Trời đất !
- Nhưng tao nghi...
-...
- Tao nghi là bài thơ đó do Thổ Phỉ làm, hai nhỏ không thấy có vết dầu mỡ trên tờ giấy sao
?
Ba cái đầu chụm lại quan sát, cũng có thể là vết dầu mỡ, cũng có thể không, biết đâu một
anh chàng thi sĩ Nguyễn Nhược Pháp nào đó sáng tác trong khi vừa châm thêm xăng nhớt
vào xe gắn máy . Biết đâu được, làm gì tác phẩm ngọt ngào kia do Thổ Phỉ hạ bút, còn
khuya . Cái thứ ranh mãnh ngang ngược như hắn chỉ quen xài ngôn ngữ thô bạo thôi . Tóc
Tiên vừa tự hỏi vừa tự trả lời mình: "Còn khuya ông mới có trái tim thi sĩ nghe chưa Thổ
Phỉ".
°°°
Cô bé đi chợ Tết vào sáng ba mươi . Má dặn sáng ba mươi mua cái gì cũng rẻ, bởi vì buổi
trưa thì chợ giải tán ai về nhà nấy chuẩn bị lo đón Giao Thừa . Tóc Tiên lấy làm hài lòng về
nhánh mai mình lựa, cô đặt vào giỏ và đạp xe về nhà. Nhưng chưa đến nhà thì nhánh mai
vàng đã bị một bàn tay nhấc bổng, phía trên bàn tay là khuôn mặt của hai tên hippy măng
sữa đang ngồi trên chiếc Dream êm ru . Tóc Tiên la lên:
- Mấy anh làm gì vậy ?
Gã thiếu niên mới lớn miệng còn sặc hơi rượu cười to:
- Lộc tình yêu mà người đẹp.
Tiếng của tên ngồi phía sau phụ họa:
- Em thử cầu cứu đi !
Tóc Tiên không cần hét lên cầu cứu, phép lạ đã xuất hiện kịp thời . Phép lạ chạy bộ băng
qua đường chận đầu xe hai tên công tử lại . Một cái tát tai vào mặt gã ngồi sau làm hắn té
chúi nhủi xuống lòng đường, một cái khóa tay võ thuật nhà nghề bẻ tréo tên ngồi trước,
tước nhánh mai vàng đưa cho Tóc Tiên. Mọi động tác của phép lạ diễn ra chưa tới ba mươi
giây . Tóc Tiên mở lớn hai mắt:
- Trời ơi, anh... Thổ Phỉ.
Đúng là Thổ Phỉ (hắn đã được Tóc Tiên gọi bằng anh), anh rút ngay chiếc chìa khóa xe
Dream trong khi hai tên công tử măng sữa chưa kịp hoàn hồn.
- Tụi bay có miệng không ?
Hai gã hippy lí nhí trước phép lạ khổng lồ:
- Dạ...
- Mở miệng xin lỗi cô bé mau !
- Dạ, tụi em xin lỗi.
- Rồi, cút ngay, về nhà lo học hành, còn muốn trả thù thì gặp tao ở bãi sửa xe trước ký túc
xá, tao là Thổ Phỉ biết chưa.
- Dạ, cho tụi em xin chìa khóa.
Chiếc xe Dream biến mất êm ru, thậm chí không một chút khói, đến chiếc xe cũng biết thế
nào là lễ độ.
Trong quán sinh tố chỉ có hai người . Tóc Tiên lặng người không nói được, cô soi mặt mình
trong ly, ly mãng cầu ngọt ngào trong trắng như tâm hồn cô.
- Cô bé đầy bí mật.
- Dạ, ông cũng đầy bí mật.
- Bí mật của tôi ở đâu ?
- Vết dầu mỡ trên bài thơ Con Mèo ?
- Thật vậy không ? Tôi chưa bao giờ làm thơ cả, để tôi nhớ thử xem...
Và anh rung đùi đọc hết bài thơ mà Con Mèo đem đến trong ngày sinh nhật Tóc Tiên không
sót một chữ.
- Ông nghĩ gì về Con Mèo ?
- Bạn nhỏ.
- Còn em ?
- Tiểu muội.
- Tiểu muội là "em nhỏ" mà.
- Ừ, em nhỏ khác với bạn nhỏ chứ, em... nghe lọt lỗ tai hơn.
- Ông đã có bài thơ nào về "em nhỏ" chưa ?
- Có, nhưng tôi sợ em lại mắng tôi là "tên Thổ Phỉ".
- Em hết sợ rồi, ông đọc đi.
Tôi khoan chép bài thơ ra đây, bởi vì sau đó phép lạ đưa Tóc Tiên về nhà, phép lạ còn trèo
lên cây mận hái xuống một chùm đỏ au to tướng, và chỉ chịu trốn mất khi má của cô bé trở
về bất ngờ, mặc kệ Tóc Tiên ngẩn ngơ khi bước sang mười bảy tuổi.
Mười bảy tuổi có gì lạ đối với một cô gái ? Có quá đi chứ, thứ nhất: con người ta tâm hồn
không mọc ở bên ngoài quần áo. Thứ hai: trái tim thi sĩ thường lang thang ở các lề đường.
Thứ ba: trên đời này chuyện đời xưa đều có thật. Chỉ có một điều mà Tóc Tiên thấy vẫn còn
ấm ức, tại sao anh lại cạnh tranh với nghề trèo cây của em hỡi anh Thổ Phỉ, anh không biết
rằng "xét về sinh vật học, con gái mang tên Tóc Tiên môi không cần thoa son vẫn đỏ, lại
mang đặc tính thích leo trèo vì nguồn gốc bẩm sinh của mình, thí dụ như trèo lên cây mận,
cây ổi bất cứ lúc nào thèm ngọt, thèm chua, thèm muối ớt... ".
Còn bài thơ thì sao ? Tôi đành đọc lén nhật ký của Tóc Tiên lúc cô bổ sung nó vào lý lịch
của anh chàng Thổ Phỉ vậy:
Cũng có thể vì anh ba gai
Và nheo mắt trái được mười lăm phút
Nên em vẫn thường hất mặt nhún vai
Trước khi nói: Ê, tên "cô dắc".
Tên "cô dắc" từng làm em khóc ngất
Hắn thảy con sâu vào chiếc ghế em ngồi
Tên "cô dắc" còn làm em cười khúc khích
Hắn nhảy hàng rào lặng lẽ đi chơi.
Cũng có thể vì anh đen thui
Quậy phá, đánh nhau nhiều hơn suy nghĩ
Nên em vẫn thường chớp mắt cong môi
Trước khi nói: Ê, tên Thổ Phỉ.
Tên Thổ Phỉ từng làm em say lúy túy
Hắn đổ chai bia lên mái tóc em mà
Tên Thổ Phỉ còn làm em thành bác sĩ
Hắn rên "hừ hừ" dù sốt rét sơ sơ .
Thợ Săn nhả khói thuốc ra thành một vòng tròn nhưng không thành công, cái vòng tròn mà
hắn mơ ước vẫn còn méo xẹo. Ngày đầu tiên hắn tập hút thuốc: ho sặc sụa. Ngày đầu tiên
hắn tập làm người lớn: cái vòng khói không chịu tròn. Để tiết kiệm tiền bạc mà có thể được
làm người lớn một cách nhanh chóng, Thợ Săn có một thời khắc biểu cho công việc hút
thuốc: ba điếu đầu lọc một ngày. Buổi sáng hút một điếu trong quán cà phê cạnh trường
trước khi bước vào lớp học. Giờ ra chơi nếu cần thiết thì hút thêm một điếu nhằm khiêu
khích một "con mồi" răng khểnh nào đó, tất nhiên là phải tránh cặp mắt bà giám thị theo dõi.
Còn buổi tối tuyệt vời à? Không có gì thú vị bằng sau một "cơ" bi da, nằm dài trên chiếc ghế
bố của ba và nghe nhạc trong mùi thuốc lá tưởng tượng của tài tử Jean Paul Belemondọ
Phải như vậy mới "chịu chơi".
Thợ Săn bóp bóp các cơ thịt trên cánh tay, máu rạo rực chảy khỏe mạnh đầy cơ thể hắn.
Đai đen Taekwondo chứ đâu phải xoàng. Hắn cười lớn, tiếng cười thơ ngây của một cậu bé
bắt đầu có râu mép.
- Ê, Thợ Săn!
- Ai?
Thợ Săn ngồi trên chiếc rễ cây lộ thiên của gốc me sân trường không cần quay lưng lại,
phải tập thêm sự lạnh lùng nữa, làm "đàn ông" khó lắm, đâu phải giỡn.
- Con gái...
- Biết.
- Hay chắt lưỡi ban đêm.
- Á à, Thằn Lằn.
Đến bây giờ thì phải quay lưng lại ngay, đối với một cô ả hay xuýt xoa như con Thằn Lằn thì
chớ nên khoe sức mạnh của cái nỏ thần cơ bắp, liệu hồn mà nhìn y thị khóc.
- Chuyện gì vậy?
- Bản báo cáo nội bộ trước, trong và sau Tết.
Thợ Săn lịch sự nhường chỗ rễ cây có lót sẵn cuốn tập để Thằn Lằn ngồi xuống, còn hắn,
hắn ung dung ngồi bệt xuống cỏ, điếu thuốc dụi vội vã thở hắt ra vài sợi khói mong manh.
Thằn Lằn phát biểu liền:
- Biết chuyện sinh nhật hăm ba Tết của Tóc Tiên không?
- Biết.
- Nó không mời Thợ Săn sao?
- Đừng nói chuyện đó nữa, y thị không phải là mục tiêu của tôi.
- Vậy chớ kẻ nào là con mồi của bạn?
Thợ Săn có vẻ khó chịu, hắn nhún vai:
- Cấm không nhắc đến kẻ đứng đầu trong nhóm Tam Cô Nương, bằng không thì...
Thằn Lằn chặc chặc lưỡi, cô bé cong cớn môi như cắn phải miếng cóc chua:
- Thôi, cho qua chuyện đó.
Cô bé đủng đỉnh móc trong cuốn sách Anh văn ra một tờ giấy - nào, đọc đi "người hùng".
Người hùng lớp mười hai cầm báo cáo đọc chăm chú. Trong lớp Thợ Săn rất có uy, hắn
phụ trách trật tự, cao lớn, có võ, có xe cúp và là cận vệ trưởng của nhóm Ngũ Long Công
Chúa gồm Con Muỗi, Con Thằn Lằn, Mười Giờ, Con Phù Du, Ớt Hiểm. Chưa kể hắn còn là
ông chủ của Thảo Cầm Viên niên học cuối cùng này. Hắn đặt tên cho các cô và phối hợp với
các cô đặt tên cho các... cậu, riêng hắn thì phải mang biệt danh Thợ Săn cho ra vẻ thủ lãnh,
chẳng phải vậy sao, nếu cần thiết hắn sẽ sử dụng những "mũi tên" từ chiếc nỏ thần, vũ khí
kinh khủng của hắn. Nhưng... Bụt ạ, cái nỏ thần ấy chẳng bao giờ có tác dụng đối với Tóc
Tiên, cô cứ lơ lửng giữa trời và đất.
Sau đây là nguyên văn bản báo cáo do Thằn Lằn đưa:
1. Tóc Tiên phát hiện cô Loan dạy chính trị đi xin xăm ở Lăng Ông, tại sao?
2. Con Mèo đi lễ nhà thờ để làm gì?
3. Phù Du định tự tử vì chuyện gia đình, đã tìm thấy một lọ ký ninh trong cặp của nó, tang
vật hiện do Ớt Hiểm giữ. Tìm hiểu nguyên nhân?
4. Con Muỗi sắp đi xuất cảnh diện bảo lãnh, phải làm sao?
5. Nhóm "Tứ quái Đăng-Tông" cả gan ăn thịt chó ở chợ Ông Tạ, cách xử lý?
6. Thằn Lằn định sau khi xong cấp ba sẽ vào ngành y khoa, cho biết ý kiến?"
Riêng câu hỏi thứ bảy thì vừa bị Thằn Lằn xóa sạch, đó chính là câu hỏi mà cô bé vừa mới
tham khảo với Thợ Săn đã bị hắn gạt phăng. Hắn mà lại sợ Tóc Tiên kìa, có trời mới biết.
Thực đúng với phong độ của một "đại ca" trong lớp, chưa hết mười phút, Thằn Lằn đã nhận
được một miếng giấy chi chít những chữ. Cô bé hấp háy đôi mắt thán phục sau cặp kính
cận thị trong veo. Bản trả lời của Thợ Săn phải nói là... cực kỳ:
1. Tại sao cô Loan đi xin xăm ở Lăng Ông ư? Tại vì cô chưa có chồng, ở đó giống như
"Sớm mai đi chùa Hương" vậy.
2. Con Mèo đi lễ nhà thờ vì nhạc Thánh ca rất hay, không tin cứ nghe thử bài "Silent
Night" vào đêm Noel là khắc biết.
3. Phải khuyên Phù Du ba điều: ngưng nhảy đầm ở Star Hill tối thứ bảy, không được xem
phim ma và tiểu thuyết viết về tội ác, phải thương má của mình vì ba của Phù Du đã có
vợ bé (chuyện này ba tôi có kể cho tôi nghe do cùng làm ăn chung ngày trước).
4. Nói Con Muỗi hát bài "Quê hương" 1001 lần cho gia đình nghe.
5. Nhóm Tứ quái Đăng Tông ăn thịt chó thì cũng như Thợ Săn này hút thuốc, đánh bi da
vậy, đó là chuyện của cánh đàn ông, miễn bàn.
6. Không được, bởi vì tiếng chắt lưỡi của bạn sẽ làm bệnh nhân mau qua đời."
Chương 2
Thằn Lằn đọc xong xuýt xoa ngay:
- Thật là cao kiến.
Thợ Săn chỉ cười khẩy, hắn sánh vai cùng cô bé bước vào lớp, tiếng chuông đã kết thúc giờ
ra chơi, đã đến lúc phải đấu trí cùng các thầy, cô giáo. Việc đó không hề hấn lắm, làm
người lớn khó hơn nhiều. Còn thế nào là một Thảo Cầm Viên à? Đối với con nít còn chơi
bong bóng thì tất nhiên đó là Sở Thú. Đối với vị giám đốc Sở Thú thì đích thị đó là một khu
vườn khổng lồ gồm đủ mọi thành phần cây lá và sinh vật trên trái đất, trong đó có chính ông
ta và các nhân viên chứ sao. Còn đối với Thợ Săn ư? Đó là lớp mười hai kỳ quái của thành
phố đầy tiếng ồn này.
°°°
Hôm nay Thảo Cầm Viên xôn xao vì một thông báo của thầy Khoa, chủ nhiệm lớp: "Sau Tết
Nguyên Đán, quỹ xã hội của lớp ta còn một số tiền kha khá - do bữa tiệc tất niên được xài
giới hạn. Số tiền trên sẽ được chuyển thành quà tặng cho một trường nuôi dạy thiếu niên ở
Bình Chánh. Ngày Chủ Nhật tới, tôi sẽ hướng dẫn các em đến đó vào buổi sáng, em nào
muốn đi thì ghi tên ở... Thợ Săn".
A, té ra Thợ Săn đã đi vào lịch sử giáo án, ngay cả thầy Khoa còn tham gia cuộc chơi toàn
biệt danh này thì... hoan hô, một tràng pháo tay tập thể vang lên làm thầy Khoa trẻ lại đúng
hai mươi tuổi.
Lúc tan trường vừa dắt xe ra, Tóc Tiên bất ngờ nhận được một bịch xí muội từ tay Thằn
Lằn.
- Cha chả, tiền đâu nhỏ mua?
Thằn Lằn cười đờ mi:
- Của Thợ Săn tặng đó.
Tóc Tiên giẫy nẫy:
- Tao không nhận đâu, bộ nhỏ không thuộc "định đề Euclide" à?
- Sao?
- Thì "từ một điểm ở ngoài một đường thẳng, ta chỉ có thể kẻ một đường thẳng song song
với đường thẳng đó, và chỉ một mà thôi".
- Hắn không thuộc diện "một điểm ở ngoài một đường thẳng" sao?
Tóc Tiên chớp mắt ba cái, lắc đầu ba lần, nhưng nói tới sáu chữ:
- "Điểm đó" dành cho cổ tích!
Hai chiếc xe đạp chạy song song ra đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, Thằn Lằn cố tìm cách phủ
nhận cái định đề cũ mèm kia:
- Tụi mình hợp tác với nhau chủ nhật này nghe.
- Đương nhiên rồi nhỏ.
- Nhóm Tam Cô Nương và nhóm Ngũ Long Công Chúa bắt tay chứ?
- Tao đã nói là đương nhiên, tao với Mèo với Thỏ đều nghĩ như vậy.
- Phải có hòa bình vùng Vịnh tại Bình Chánh.
- Nhỏ không hiểu sao Thằn Lằn, chỉ có bọn con trai là thích chiến tranh thôi.
- Nhà ngươi ám chỉ kẻ "húi cua" nào thế?
Tự nhiên Tóc Tiên sững sờ, cô vừa buột miệng nói một điều bí mật chỉ mình cô biết. Hình
ảnh hai tên công tử bột chạy trên chiếc Dream II mặt đỏ gay vì rượu và hình ảnh Thổ Phỉ
ngồi kiểu nước lụt kiên nhẫn chờ vá từng cái xe bị thương cho người đi đường. Cô sẽ chọn
thái độ nào trong cuộc sống? Tiếng của Thằn Lằn tiếp tục vang lên:
- Không lẽ ngươi ám chỉ Thợ Săn sao?
- Cũng có thể.
-...
Tóc Tiên bừng tỉnh, cô nói như chỉ mình cô nghe:
- Hắn nên học cách khiêm tốn, chỉ có khiêm tốn mới làm con trai có nam tính hơn.
Cô giơ tay chào Thằn Lằn và rẽ sang đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa khiến vị sứ giả của nhóm
Ngũ Long Công Chúa ngơ ngác. Cô bé giơ cao bịch xí muội:
- Còn cái này?
- Hãy trả lại cho Thợ Săn, nói rằng có khi tao cần bài thơ hơn.
- Trời đất!
°°°
Tứ quái Đăng-Tông chờ Thợ Săn ở quán cà phê nhạc nằm khuất trong một con hẻm rộng.
Bốn đứa buông một câu vỏn vẹn:
- Uống đi, hồi nãy hai thằng em út của mày ghé vào đây tìm mà không gặp.
- Đám nào?
- Hai thằng chạy Dream có lần đi với mày lên Star Hill đó.
- Ơ, nhớ rồi... Có gì đặc biệt không?
- Nó quăng lại một lá thư cứu viện.
- Đâu ?
Gã anh cả trong nhóm đưa lá thư cho Thợ Săn. Gã và ba người bạn học đều mê bốn tay
anh chị Đăng-Tông miền Viễn Tây này như điếu đổ từ lúc vô thư viện đọc truyện tranh Lucky
Luckẹ Biết đến bao giờ đụng độ hiệp sĩ Lucky Lucke thật ở trong cuộc đời, riêng thằng bạn
Thợ Săn lẫm liệt của gã ư? Cái thằng chỉ được nước máu lạnh với bạn bè chứ luôn bủn rủn
chân tay trước đám con gái, nó làm sao có tác phong của Lucky Lucke được.
- Chuyện này chỉ riêng tao giải quyết.
- Không cần Tứ Quái à?
- Cần cái con khỉ mốc, lo ôn bài chuẩn bị thi tốt nghiệp đi các chú, tao là chuyên viên về trật
tự mà.
Thợ Săn ngả đầu về ghế đốt một điếu thuốc rồi cố nhả ra những ngụm khói vòng tròn, lại
thất bại. Đây là điếu thuốc thứ ba trong ngày dù rằng hắn chưa sờ đến chiếc "cơ" trên bàn
bi dạ Một điếu thuốc hút ngược thời khắc biểu. Một trường hợp ngoại lệ. Hắn lẩm bẩm:
- Tại bãi ký túc xá sinh viên, nghề sửa xe... Thổ Phỉ... Này Thổ Phỉ, bạn là ông trời con nào
vậy ?
Vừa học xong lớp 9, Vũ phải khai man tuổi để đăng ký đi Thanh niên xung phong. Không còn
con đường nào khác hơn. Má của Vũ mới qua đời. Cuộc chôn cất má do hàng xóm thu xếp.
Vũ có hai tay mà như cụt, nó thừa sức gia nhập vào đạo quân vỉa hè bán vé số, nhặt bao ny
lông, hoặc nếu cần thiết thì sử dụng nắm đấm mưu sinh như bất cứ đứa bé mồ côi có sức
khỏe nào trên trần gian hay gây sự này. Nhưng Vũ là một "đại ca" đặc biệt trong xóm
Chuồng Ngựa. Nó yếu đuối...
Có lần, qua nhà ông Sáu láng giềng xem ké tivi đen trắng, thấy cảnh những nông dân bị bức
hiếp trong vở "Máu thắm đồng Nọc Nạn", Vũ nước mắt đầm đìa. Nó cắn răng không để cảm
xúc bật thành tiếng nức nở, cho đến khi nước mắt chảy xuống tay con Hoa ngồi bên cạnh.
Con bé cũng không hơn gì Vũ, hai mắt đỏ hoẹ Nó lôi thằng bạn lớn tuổi ra ngoài gốc mận.
- Sao mày khóc?
- Tao tức quá.
- Nhưng mày là con trai mà.
- Con trai là cái quái gì, có là "đàn ông" tao cũng khóc.
Con Hoa nổi tiếng là "mít ướt" cũng phải đầu hàng trước sự xác định kỳ cục ấy. Đâu đã hết,
thằng Vũ còn trội hơn bạn bè ở tính .. lãng mạn. Có lần, đang chơi "năm, mười" ban đêm
với đám con trai, thằng Vũ bị úp mặt vào tường. Nó có bổn phận phải tìm ra những nạn
nhân thay thế trong cuộc chơi trốn tìm này. Vài đứa nhóc đã "tùng" trước Vũ bằng cách đập
tay vào tường, chỗ mà nó úp mặt. Tuy nhiên chưa đến nỗi tuyệt vọng, Vũ có khả năng "gỡ"
nếu nó chụp dính đứa còn lại sau cùng. Tất cả mọi ngóc ngách đều được nó lục soát, chỉ
chừa nhà con Hoa, - chuyên gia đánh đũa nhảy dây của xóm Chuồng Ngựa. Trăng lên đẹp
như chuyện cổ tích của ông Sáu, thằng Vũ phập phồng vén bức rèm chiếc giường con Hoa,
đừng hòng chui xuống gầm giường con bé mà trốn, tao bất chấp... phụ nữ.
Nhưng Vũ không còn thời gian để đưa cái nhìn xuống gầm giường, kìa con bé Hoa vừa gội
đầu xong, nó đang thẹn thùng soi gương chải tóc, mày mới 13 tuổi mà Hoa, sao cười múm
mím coi dễ ghét quá vậy. Vũ tự nhiên thấy mặt mình đỏ au, nó lùi lại vừa lúc một bóng đen
chui từ xó nhà ra nhanh như sóc. Tiếng con Hoa cười nắc nẻ:
- Mày bị lừa rồi Vũ ơi, thằng Phi "tùng" vô tường trước nhé.
Thằng Vũ đứng như trời trồng, nó vụng về cười theo:
- Tại mày hết.
Con Hoa chu mỏ lên:
- Sao mày không khóc đi, giống hôm coi "Máu thắm đồng Nọc Nạn" đó...
- Mày giỡn mặt tao hả?
Vũ phản xạ nhanh như máy, nó phóng một cú kí đầu đau điếng lên mái tóc đầy hương bồ
kết của con bé, máu giang hồ đã nổi lên. Mặc con bé la toáng, thằng Vũ ung dung bước
ra... nhìn trăng mơ màng. Những thằng bé chiến thắng lao nhao:
- "Năm, mười" nữa đi mày.
Thằng Vũ vung cùi chỏ:
- Năm... con khỉ mốc, xê ra cho tao nhìn trăng đã.
Mấy đứa nhóc hoảng sợ lùi lại, Vũ có cảm tưởng mấy ngón tay mình mềm mại hẵn đi, cái
đầu của con Hoa nó thơm thơm mùi gì vậy, mày "điệu" lắm nghe Hoa, nhưng đừng đùa với
tao, tao sẽ còn kí đầu mày nữa, nước mắt là trái tim đau khổ của tao đó mày biết không?
Sau trận đòn do con Hoa "điệu" mét má Vũ hôm đó, vài tháng sau, Vũ không còn cơ hội nào
được thấy ngọn roi mây dịu dàng của má. Nó vĩnh viễn mất người thân yêu nhất trên đời.
Đám bạn bè xúm xít:
- Mày đi bán bánh cam với tao.
- Mày dám chơi xe kẹo kéo dạo không?
- Đi bán bong bóng ở các trường mẫu giáo là hợp lý nhất.
Vũ hét muốn bể xóm:
- Dẹp!
Ông Sáu xoa đầu Vũ an ủi:
- Mày bỏ học thiệt sao?
Vũ để yên cho nước mắt trào ra, ngón chân cái nó dí trên viên sỏi nhỏ mạnh đến nỗi viên
sỏi thụt biến vào trong đất.
- Bỏ, con bỏ ông Sáu ơi.
Ông Sáu ngậm ngùi:
- Hay mày qua phụ học nghề điện lạnh của tao, tao nuôi ăn học.
Vũ hất bàn tay ông Sáu, nó mím môi:
- Không, con đã quyết định.
- Cái gì?
- Ra phường.
Một cuộc hội nghị bất thường thiếu niên xóm Chuồng Ngựa được tồ chức khi thằng Vũ từ
Ủy ban phường về. Bầy choai choai bu quanh một nồi chè và một nồi xí quách bốc hơi nghi
ngút. Trong khi đám con gái múc chè ra từng chén thì thằng Vũ bật nắp chai rượu Nàng
Hương. Nó tuyên bố:
- Mai tao lên Daknong, hôm nay tụi mình bắt chước người lớn một bữa.
Đám con gái mặt mày xanh lè:
- Một bữa nhậu duy nhất xóm mình thôi nghe Vũ.
Thằng bé mười lăm tuổi ngó về những mái tóc dài có, bím có, thắt nơ có, đang lắc lư quanh
nồi chè mà ngơ ngẩn. Trời ơi, không lẽ nó lại... lãng mạn. Này Vũ, sao không thấy con Hoa
ra tiễn mày kìa?
°°°
Hai năm Daknong biến Vũ từ một thiếu niên trở thành "người lớn" hẳn hoi mà không cần
phải dùng đến chai rượu đế Nàng Hương. Nó biết múa sạp, nhảy lăm thôn và chơi guitar
nữa. Vũ rất có uy trong đơn vị với bài hát "Giàn thiên lý đã xa" vào những đêm sinh hoạt.
Tội nghiệp thằng bé nhớ quê nhà, giàn thiên lý đã xa quá là xa... Xóm Chuồng Ngựa làm gì,
có giàn thiên lý, nó mù mịt như số tuổi khai man của Vũ, nó lăn vào trong bàn tay cứng như
sắt của Vũ mùi hương bồ kết hoang đường. Vũ ở lì suốt hai năm tại đây. Yếu đuối, lãng
mạn trốn mất. Mọi người gọi Vũ bằng biệt danh đầy tính chất chiến đấu... ngoài vòng pháp
luật: Thổ Phỉ.
Còn nguyên nhân tại sao ư? Có gì khó hiểu đâu? Đối với một đứa con trai hồn nhiên, không
ích kỷ, dám hy sinh vì người khác, bạn sẽ gọi bằng gì? Hiệp sĩ à? Vậy thì đối với một hiệp
sĩ biết chơi bài "Giàn thiên lý đã xa", biết bó gối suốt hai tiếng đồng hồ bên bờ suối ngắm
trăng rừng để làm thơ đăng báo tường, bạn sẽ gọi bằng gì? Thi sĩ à? Vậy thì đối với một
hiệp sĩ kiêm thi sĩ lao động xong là hay ùm xuống suối, cố tình huýt sáo ban đêm để chọc
rắn một cách rùng rợn, dám thay mặt đồng bào Thượng đưa giáo vào ức trâu trong lễ đâm
trâu, uống rượu cần xong thích leo lên chạng cây cao ngủ... bạn sẽ gọi bằng gì: Phỉ chứ
còn gì nữa.
Vũ mang theo biệt danh mới của mình về xóm Chuồng Ngựa để làm đơn đi học lại. Lúc
đồng đội lục tục xin chuyển ngành là lúc Thổ Phỉ đâm đầu vào trò chơi kiên nhẫn nhất trong
cuộc đời của anh: mười bảy tuổi gia nhập lớp 10 trường bổ túc văn hóa ban đêm đang mở
ở nội thành.
Anh gõ cửa nhà con Hoa "điệu" mượn chiếc xe đạp đi dạo nhiều vòng quanh Sài Gòn rồi tỉnh
bơ ôm đàn dựa bờ tường nhà cô bé hát ầm ĩ bản "Trở về mái nhà xưa".
Cô bé chịu không nổi ló cái đầu ra:
- Vũ tìm được chỗ làm chưa?
Thổ Phỉ nhún vai:
- Tao chọn bãi trống lề đường ký túc xá sinh viên, tao đã điều đình với ông cảnh sát ngã tư
rồi.
Cô bé nhăn như khỉ, cô giơ tay làm nắm đấm:
- Vũ xưng "tui" với tui đi, lớn đầu mày tao kỳ chết.
- Ơ há.
Hai con mắt linh miêu long lanh trong mắt nhỏ Hoa làm Thổ Phỉ nhớ lại "Những ngày xưa
thân ái, ai cốc đầu của ai".
- Đồng ý, nhưng... mày phải gọi "tui" bằng "Phỉ" nghe.
- Nữa, "mày" nữa!
- Xin lỗi... Hoa.
Chữ "Hoa" trào ra sao mà nghèn nghẹn trong cổ Vũ.
Rồi Thổ Phỉ ngồi đó sửa xe cho đến bây giờ. Trường bổ túc văn hóa của anh có sáu lớp:
hai lớp 11, hai lớp 12. Cũng may đồng môn Thổ Phỉ toàn là các sư huynh, sư tỉ, sư bá, sư
thúc. Những người lớn tuổi trên lại tôn Phỉ làm... sư phụ. Anh là "giao liên" số một của lớp
12 trong việc chuyển "mật thư" của các sư huynh, sư tỉ với nhau, chưa kể làm thơ giùm các
sư bá, sư thúc để gây điểm phong trào cho lớp.
Anh kể chuyện đó với Hoa điệu:
- Lớp của "mít ướt" có vậy không?
- Em nghỉ học nửa tháng nay rồi.
Tiếng nhỏ Hoa buồn thiu khiến Thổ Phỉ sững sờ:
- Sao ?
- Ba em ho lao, ổng nằm bệnh viện Phạm Ngọc Thạch đêm qua.
- Trời ơi!
Trong chớp mắt, hình ảnh người đàn ông gầy gò sửa giầy dép ngoài chợ Nhỏ hiện ra như
cuốn phim "Charlot - gà trống nuôi con". Thổ Phỉ lục tung hết các túi áo túi quần. Vỏn vẹn
hai chục ngàn đồng. Anh bóp vai Hoa thật mạnh khiến cô bé run bắn lên vì sợ hãi.
- Mày... Hoa, nghe tao... tôi nói không?
- Dạ.
- Lấy tiền này mua thuốc thang cho ổng.
- Dạ.
- Nhớ đưa bà điều dưỡng trực tiếp để bà ấy lo...
- Dạ.
- Còn Hoa...
-...
- Tao quyết định: ngay ngày mốt, mày sẽ ra bán thuốc lá ngay chỗ tao sửa xe. Hiểu chưa,
bán thuốc lá có thể sống được, ở đó gần mấy cái quán cà phê cóc, tao sẽ lo cái thùng
thuốc lá và cái ghế xếp cho mày. Phải bán, Hoa nghe chưa?
Mắt của Thổ Phỉ nhòe đi, anh khóc âm thầm không biết lúc nào:
- Bằng mọi giá phải lo cho ông già. Trời ơi, cuối cùng tao được đi học thì đến phiên mày...
Thổ Phỉ vung tay đấm thẳng cánh vào bờ tường nhà Hoa một cú "Mike Tyson", làm như
chính bức tường gây ra chuyện bất công này. Anh không cần quan tâm đến ngôn ngữ giang
hồ ngoài phạm vi giao ước. Hoa sẽ thông cảm tại sao anh phải "mày tao". Vấn đề trước
mắt là: một th...
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage :https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
Chương 1
Cô bé sinh ra để mê truyện cổ tích. Bất cứ một câu chuyện đời xưa nào cô cũng không bỏ
qua, cô tin rằng bài toán không chỉ một cộng một là hai, mà còn có những đáp số nào huyền
bí nữa . Ngày sinh nhật của cô lại đúng vào ngày ông Táo về trời . Vì thế, cô tuyên bố ngon
lành:
- Thêm một yếu tố thần thoại trong ngày hăm ba Tết.
Con Thỏ cười ngất:
- Tóc Tiên ơi, mày điên rồi, mày sẽ bị trừ điểm cuối năm vì tội duy tâm đó.
Cô bé "cuồng tín" kia chính là Tóc Tiên, cô cột hai trái đào đen nhánh trên đầu bằng hai
cọng dây thun, và bây giờ cọng dây thun phát huy tác dụng, hai bím tóc cô lắc lư không có
gì cản nổi:
- Nhỏ tên gì vậy ?
- Con Thỏ !
- Ơ, mang biệt danh Con Thỏ nên nhỏ nhát lắm, tao từng gặp cô Loan dạy chính trị đi xin
xăm ở Lăng Ông nghe nhỏ.
Con Thỏ mở tròn xoe đôi mắt bòn bon ngọt lịm chưng hửng, hai cái tai dài của cổ tích
Anđdec-xen trốn đâu mất trong mái tóc thề. Cô cảm thấy như đang khám phá một " bí mật
quốc gia" ghê gớm:
- Nhưng chuyện cô Loan thì liên quan gì đến nhà ngươi ?
Tóc Tiên đưa ngón tay lên môi làm ám hiệu:
- Nói khe khẽ chứ, tất cả đều có liên quan hết.
- Trời ơi !
- Thực mà, tất cả đều không nằm ngoài phép lạ, rồi nhỏ coi...
- Trời ơi !
Tôi phải kể lại cho các bạn nghe về những tiếng "trời ơi đất hỡi" của hai cô bé học lớp mười
hai trường "ba chấm" (... ). Tôi đã rình như một tên ăn trộm để có được những chi tiết khởi
đầu cực kỳ hấp dẫn như thế. Mà tại sao tôi lại không rình kìa, khi đúng sáu giờ chiều nay
trên trần gian khó hiểu này, có một cô bé biết được mình vừa đúng mười bảy tuổi.
°°°
Xét về thảo mộc học, Tóc Tiên là một loại dây leo, thân mảnh, lá đẹp như lá rong nhưng
không con cá nào đớp được, bởi vì Tóc Tiên không chơi với nước, Tóc Tiên mọc lơ lửng
giữa trời và đất. Chưa kể đến hoa, hoa của cây Tóc Tiên từ lúc hàm tiếu cho đến lúc dậy
thì đều đỏ hồng như son môi . Mà nhắc đến son môi, bất giác người ta lại nhớ đến đó là vũ
khí của con gái.
Thật vậy, xét về sinh vật học, con gái mang tên Tóc Tiên môi không cần thoa son vẫn đỏ, lại
mang đặc tính thích leo trèo vì nguồn gốc bẩm sinh của mình, thí dụ như trèo lên cây mận
cây ổi bất cứ lúc nào thèm ngọt thèm chua thèm muối ớt, chưa kể có thể bơi dưới nước
được và thậm chí có thể vừa bơi vừa cười.
Xin phép được giới thiệu đôi lời về cây Tóc Tiên và cô Tóc Tiên như thế. Nếu các bạn cho
đây là sự cường điệu của người viết thì mời ghé thăm hẻm cô Nương, ở đó có một căn nhà
gác suốt mà dọc hàng rào, chúng ta chỉ thấy toàn một màu xanh của dây Tóc Tiên. Đến
đây, chắc các bạn lại thắc mắc: nguyên nhân nào lại gọi là hẻm cô Nương ? Vô cùng đơn
giản như ăn chè đậu đen nấu đường cát trắng, cô Nương là tên một cô giáo đứng tuổi cư
ngụ lâu đời nhất trong con hẻm này, ngoài ra "cô nương" còn là tên gọi chung các tiểu muội
dễ thương trong con hẻm, làm sao có thể gọi khác hơn được chứ khi tất cả mọi con trai
trên đời đều biết luống cuống vì hai chữ "cô nương" ?
Sinh nhật Tóc Tiên có ba sự kiện đáng chú ý. Cô phân loại nó sau khi ba nhân vật gây nên
ba sự kiện trên biến mất.
Nhân vật đầu tiên mệnh danh là Thổ Phỉ, hắn xuất hiện vào lúc bốn giờ chiều, cùng với sự
xuất hiện của hắn là một viên pháo đại nổ tung trước cửa, màu xanh của hàng rào dây leo
trong chớp nhoáng phủ đầy sương mù. Má của cô đã bịt hai tai lại vì sợ hãi, nhưng hắn, tên
Thổ Phỉ, hắn đã tỉnh bơ bước vào nhà kéo ghế ngồi xuống một cách đĩnh đạc sau khi hét
lớn:
- Tóc Tiên ơi !
Sẵn bình trà và những chiếc ly trên bàn, hắn ung dung rót nước bất chấp dung nhan mùa
giáp tết của Tóc Tiên.
- Ông toàn làm những chuyện dị hợm.
- Tôi là "phỉ" mà, à...
Hắn quay qua tìm kiếm người phụ nữ đứng tuổi trong nhà:
- À... cháu xin lỗi bác.
Nhưng người phụ nữ đã chạy qua bên hàng xóm từ hồi nào, bà chỉ có thể tâm sự với cô
giáo Nương về hậu quả của nền giáo dục bây giờ.
- Ông phải ân hận về viên pháo vừa rồi.
- Sao tôi lại ân hận hả cô bé, cách chúc mừng của tôi là như vậy, vả lại lúc này Tết nhứt đến
nơi, Tóc Tiên quên rồi sao ?
- Quên.
- Dám phá là không bao giờ phải nói dám tiếc.
- Tiếc.
- Phá là một phép lạ của hồn nhiên.
- Cái gì ? Tóc Tiên hất hất mái tóc. Thổ Phỉ mà cũng tin vào phép lạ ư ?
- Ông còn phép lạ nào dịu dàng hơn không ?
- Còn chứ.
Thổ Phỉ cười thích thú, có lẽ do hắn cao lớn nên tiếng cười hắn âm vực rộng, tiếng cười
hắn phóng khoáng như trẻ con.
- Tôi phải về sửa xe Tóc Tiên ơi, còn đây là quà của cô bé...
Hắn móc trong túi quần jean bạc phếch ra một cái hộp nhỏ xinh xắn, chỉ lớn hơn hộp diêm
quẹt một chút và đặt trên bàn. Tóc Tiên không cần phải cầu viện Thượng Đế, hắn biến mất
nhanh chóng như khi hắn đến. Cô chỉ có nước lắc đầu . Mở ra xem thì... trời đất, trong gói
giấy là mười bảy viên pháo chuột xếp hàng ngay ngắn. Bộ muốn cô phải tan tành như xác
pháo hay sao ?
Cô lập tức lục nhật ký riêng để tìm hiểu lý lịch Thổ Phỉ, té ra hắn là gã sửa xe bụi đời trước
ký túc xá sinh viên, đang học lớp 12 và thông minh khỏe mạnh, vá xe cho Tóc Tiên và Con
Mèo cả thảy tám lần không lấy tiền, chỉ đòi lấy nụ cười để không còn bị thiên hạ gọi là "Thổ
Phỉ" nữa.
Nhật ký của cô đã ghi vỏn vẹn như vậy, rõ ràng đây không phải là nhân vật hoàng tử trong
cổ tích, đây là biến tướng của "thảo khấu, cường sơn".
Nhân vật thứ hai mệnh danh là Con Thỏ, cô là một trong nhiều "con thú" xinh đẹp của Thảo
Cầm Viên lớp mười hạ. Trong lớp, nhỏ Hường ù bị gọi là Con Voi, nhỏ Tâm liến thoắng bị
gọi là Con Khỉ, nhỏ Đào hay ăn vụng bị gọi là Con Mèo... thành thử đôi mắt bồ câu mơ
mộng của Thu bị gán là Con Thỏ cũng hợp lý thôi.
Con Thỏ lịch sự hơn tên Thổ Phỉ nhiều, cô đến vào lúc năm giờ chiều.
- Bác đi đâu rồi Tóc Tiên ?
- Má trốn qua nhà cô Nương cho tụi mình được tự do.
- Bất hiếu nhỉ.
- Đừng lộn xộn, nhỏ đến một mình à ?
- Tao định rủ Con Mèo, nhưng thấy không cần thiết.
- Sao vậy ?
- Vì trước sau gì nó cũng đến, nhóm Tam Cô Nương đi đâu cũng có nhau cơ mà.
Tóc Tiên hôm nay rất điệu, cô mặc bộ đồ đầm công chúa thay cho tà áo dài nữ sinh mỗi
ngày, và công chúa trố mắt ngó món quà sinh nhật của Con Thỏ trên bàn: đúng mười bảy
cây đèn cầy đủ màu sặc sỡ.
- Phép lạ là đó hả nhỏ.
- Thêm một yếu tố thần thoại trong ngày hăm ba Tết.
- Lúc nhỏ chưa đến, Thổ Phỉ đã đốt tao bằng mười bảy viên pháo chuột.
- Nói khe khẽ chứ, tất cả đều có liên quan hết.
- Trời ơi, nhỏ nỡ nhại ngôn ngữ của ta sao ?
- Thực mà, tất cả đều không nằm ngoài phép lạ, rồi nhỏ coi...
°°°
Nhân vật thứ ba mệnh danh là Con Mèo . Cô dừng chiếc xe đạp ngay con hẻm dây leo xanh
vào lúc năm giờ năm mươi chín phút, sớm đúng một giây đủ để Tóc Tiên thành thiếu nữ.
- Con Mèo đã đến ! (tiếng Con Thỏ reo lên).
- Ừ, tao đến cho đủ bộ ba người mẫu lớp mười hai.
Tóc Tiên cong cớn môi lôi bạn vào nhà.
- Người mẫu thời trang hay người mẫu "than trời" ?
- Cả hai thứ, ơ kìa, bác đâu Tóc Tiên ?
- Má trốn qua nhà cô Nương vì một viên pháo đại của Thổ Phỉ.
Con Mèo ngao ngán lắc đầu, nhưng nếu để ý kỹ thì đó là cái lắc đầu hâm mộ.
- Hắn là vua "quậy" mà, ông Trời hắn còn chưa ngán, nhưng không có hắn thì buồn chết.
Tiếng Con Thỏ:
- Trường tương tư.
Tiếng Tóc Tiên:
- Mắt anh là bể oan cừu.
Tiếng con Mèo:
- Toàn là tuồng cải lương cả, sao tụi bay không gào lên là hắn đã Thuyền ra cửa biển ?
Cô rút ra một phong thư màu hồng, rút rón rén từ phong thư ra một tờ giấy, rút từ tờ giấy
ra một bài thơ dễ thương.
- Thơ mừng sinh nhật Tóc Tiên à ?
- Chứ sao, nhưng tao nghi lắm.
- Nghi cái gì ?
- Để tao đọc cho chủ nhà thưởng thức đã.
Thế là ngoài mười bảy viên pháo chuột, mười bảy cây đèn cầy, món quà mới lại là một bài
thơ.
Tôi mạn phép chép bài thơ ra đây cho các bạn tham khảo:
Quả tình em như một con mèo nguy hiểm
Vừa đanh đá lại vừa dễ thương
Vừa thông minh lại vừa láu cá
Tiếng "meo meo" hết sức bất thường.
Một con mèo biết thèm tiếng rung chuông
Mà anh: gã bán cà rem dạo
Như ly da ua thiếu đá đường
Em vọc mõm khuấy đời anh nhão.
Quả tình đôi khi em dễ bảo
Cũng rụt rè e ấp rất tiểu thư
Cũng nhí nhảnh và giả vờ lãng mạn
Ấy là khi anh nheo mắt có ý đồ.
Anh vốn như con gấu xô bồ
Đi lầm lũi suốt mùa đông cô độc
Đem trái tim quá đỗi giang hồ
Chở vần điệu thơ ca khó nhọc.
Em vốn như một con mèo lấc xấc
Khoái trò chơi bịt mắt bắt dê
Bao nhiêu gã đàn ông trúng gió
Bị chấn thương manh bệnh não nề.
Nhưng với anh nào có hề gì
Trong tử vi anh cầm tinh con gấu
Cho dù em có kêu "meo meo"
Anh cứ tỉnh bơ và kiêu ngạo.
Nếu em là mật ong anh nhậu
Còn em là bông vụ anh quay
Đừng nên làm con mèo thế nữa
Anh đuổi theo hoài hụt hết hơi .
Hai cô bé ngẩn ngơ khi Con Mèo đọc xong.
Tiếng Con Thỏ:
- Vậy mới là thần thoại.
Tiếng Tóc Tiên:
- Phép lạ chứ, cực kỳ thơ mộng.
Tiếng Con Mèo:
- Tụi bay ngớ ngẩn quá, tao chưa biết mặt tác giả.
- Ủa !
- Tao gặp phong thư này trong nhà.
- Trời đất !
- Nhưng tao nghi...
-...
- Tao nghi là bài thơ đó do Thổ Phỉ làm, hai nhỏ không thấy có vết dầu mỡ trên tờ giấy sao
?
Ba cái đầu chụm lại quan sát, cũng có thể là vết dầu mỡ, cũng có thể không, biết đâu một
anh chàng thi sĩ Nguyễn Nhược Pháp nào đó sáng tác trong khi vừa châm thêm xăng nhớt
vào xe gắn máy . Biết đâu được, làm gì tác phẩm ngọt ngào kia do Thổ Phỉ hạ bút, còn
khuya . Cái thứ ranh mãnh ngang ngược như hắn chỉ quen xài ngôn ngữ thô bạo thôi . Tóc
Tiên vừa tự hỏi vừa tự trả lời mình: "Còn khuya ông mới có trái tim thi sĩ nghe chưa Thổ
Phỉ".
°°°
Cô bé đi chợ Tết vào sáng ba mươi . Má dặn sáng ba mươi mua cái gì cũng rẻ, bởi vì buổi
trưa thì chợ giải tán ai về nhà nấy chuẩn bị lo đón Giao Thừa . Tóc Tiên lấy làm hài lòng về
nhánh mai mình lựa, cô đặt vào giỏ và đạp xe về nhà. Nhưng chưa đến nhà thì nhánh mai
vàng đã bị một bàn tay nhấc bổng, phía trên bàn tay là khuôn mặt của hai tên hippy măng
sữa đang ngồi trên chiếc Dream êm ru . Tóc Tiên la lên:
- Mấy anh làm gì vậy ?
Gã thiếu niên mới lớn miệng còn sặc hơi rượu cười to:
- Lộc tình yêu mà người đẹp.
Tiếng của tên ngồi phía sau phụ họa:
- Em thử cầu cứu đi !
Tóc Tiên không cần hét lên cầu cứu, phép lạ đã xuất hiện kịp thời . Phép lạ chạy bộ băng
qua đường chận đầu xe hai tên công tử lại . Một cái tát tai vào mặt gã ngồi sau làm hắn té
chúi nhủi xuống lòng đường, một cái khóa tay võ thuật nhà nghề bẻ tréo tên ngồi trước,
tước nhánh mai vàng đưa cho Tóc Tiên. Mọi động tác của phép lạ diễn ra chưa tới ba mươi
giây . Tóc Tiên mở lớn hai mắt:
- Trời ơi, anh... Thổ Phỉ.
Đúng là Thổ Phỉ (hắn đã được Tóc Tiên gọi bằng anh), anh rút ngay chiếc chìa khóa xe
Dream trong khi hai tên công tử măng sữa chưa kịp hoàn hồn.
- Tụi bay có miệng không ?
Hai gã hippy lí nhí trước phép lạ khổng lồ:
- Dạ...
- Mở miệng xin lỗi cô bé mau !
- Dạ, tụi em xin lỗi.
- Rồi, cút ngay, về nhà lo học hành, còn muốn trả thù thì gặp tao ở bãi sửa xe trước ký túc
xá, tao là Thổ Phỉ biết chưa.
- Dạ, cho tụi em xin chìa khóa.
Chiếc xe Dream biến mất êm ru, thậm chí không một chút khói, đến chiếc xe cũng biết thế
nào là lễ độ.
Trong quán sinh tố chỉ có hai người . Tóc Tiên lặng người không nói được, cô soi mặt mình
trong ly, ly mãng cầu ngọt ngào trong trắng như tâm hồn cô.
- Cô bé đầy bí mật.
- Dạ, ông cũng đầy bí mật.
- Bí mật của tôi ở đâu ?
- Vết dầu mỡ trên bài thơ Con Mèo ?
- Thật vậy không ? Tôi chưa bao giờ làm thơ cả, để tôi nhớ thử xem...
Và anh rung đùi đọc hết bài thơ mà Con Mèo đem đến trong ngày sinh nhật Tóc Tiên không
sót một chữ.
- Ông nghĩ gì về Con Mèo ?
- Bạn nhỏ.
- Còn em ?
- Tiểu muội.
- Tiểu muội là "em nhỏ" mà.
- Ừ, em nhỏ khác với bạn nhỏ chứ, em... nghe lọt lỗ tai hơn.
- Ông đã có bài thơ nào về "em nhỏ" chưa ?
- Có, nhưng tôi sợ em lại mắng tôi là "tên Thổ Phỉ".
- Em hết sợ rồi, ông đọc đi.
Tôi khoan chép bài thơ ra đây, bởi vì sau đó phép lạ đưa Tóc Tiên về nhà, phép lạ còn trèo
lên cây mận hái xuống một chùm đỏ au to tướng, và chỉ chịu trốn mất khi má của cô bé trở
về bất ngờ, mặc kệ Tóc Tiên ngẩn ngơ khi bước sang mười bảy tuổi.
Mười bảy tuổi có gì lạ đối với một cô gái ? Có quá đi chứ, thứ nhất: con người ta tâm hồn
không mọc ở bên ngoài quần áo. Thứ hai: trái tim thi sĩ thường lang thang ở các lề đường.
Thứ ba: trên đời này chuyện đời xưa đều có thật. Chỉ có một điều mà Tóc Tiên thấy vẫn còn
ấm ức, tại sao anh lại cạnh tranh với nghề trèo cây của em hỡi anh Thổ Phỉ, anh không biết
rằng "xét về sinh vật học, con gái mang tên Tóc Tiên môi không cần thoa son vẫn đỏ, lại
mang đặc tính thích leo trèo vì nguồn gốc bẩm sinh của mình, thí dụ như trèo lên cây mận,
cây ổi bất cứ lúc nào thèm ngọt, thèm chua, thèm muối ớt... ".
Còn bài thơ thì sao ? Tôi đành đọc lén nhật ký của Tóc Tiên lúc cô bổ sung nó vào lý lịch
của anh chàng Thổ Phỉ vậy:
Cũng có thể vì anh ba gai
Và nheo mắt trái được mười lăm phút
Nên em vẫn thường hất mặt nhún vai
Trước khi nói: Ê, tên "cô dắc".
Tên "cô dắc" từng làm em khóc ngất
Hắn thảy con sâu vào chiếc ghế em ngồi
Tên "cô dắc" còn làm em cười khúc khích
Hắn nhảy hàng rào lặng lẽ đi chơi.
Cũng có thể vì anh đen thui
Quậy phá, đánh nhau nhiều hơn suy nghĩ
Nên em vẫn thường chớp mắt cong môi
Trước khi nói: Ê, tên Thổ Phỉ.
Tên Thổ Phỉ từng làm em say lúy túy
Hắn đổ chai bia lên mái tóc em mà
Tên Thổ Phỉ còn làm em thành bác sĩ
Hắn rên "hừ hừ" dù sốt rét sơ sơ .
Thợ Săn nhả khói thuốc ra thành một vòng tròn nhưng không thành công, cái vòng tròn mà
hắn mơ ước vẫn còn méo xẹo. Ngày đầu tiên hắn tập hút thuốc: ho sặc sụa. Ngày đầu tiên
hắn tập làm người lớn: cái vòng khói không chịu tròn. Để tiết kiệm tiền bạc mà có thể được
làm người lớn một cách nhanh chóng, Thợ Săn có một thời khắc biểu cho công việc hút
thuốc: ba điếu đầu lọc một ngày. Buổi sáng hút một điếu trong quán cà phê cạnh trường
trước khi bước vào lớp học. Giờ ra chơi nếu cần thiết thì hút thêm một điếu nhằm khiêu
khích một "con mồi" răng khểnh nào đó, tất nhiên là phải tránh cặp mắt bà giám thị theo dõi.
Còn buổi tối tuyệt vời à? Không có gì thú vị bằng sau một "cơ" bi da, nằm dài trên chiếc ghế
bố của ba và nghe nhạc trong mùi thuốc lá tưởng tượng của tài tử Jean Paul Belemondọ
Phải như vậy mới "chịu chơi".
Thợ Săn bóp bóp các cơ thịt trên cánh tay, máu rạo rực chảy khỏe mạnh đầy cơ thể hắn.
Đai đen Taekwondo chứ đâu phải xoàng. Hắn cười lớn, tiếng cười thơ ngây của một cậu bé
bắt đầu có râu mép.
- Ê, Thợ Săn!
- Ai?
Thợ Săn ngồi trên chiếc rễ cây lộ thiên của gốc me sân trường không cần quay lưng lại,
phải tập thêm sự lạnh lùng nữa, làm "đàn ông" khó lắm, đâu phải giỡn.
- Con gái...
- Biết.
- Hay chắt lưỡi ban đêm.
- Á à, Thằn Lằn.
Đến bây giờ thì phải quay lưng lại ngay, đối với một cô ả hay xuýt xoa như con Thằn Lằn thì
chớ nên khoe sức mạnh của cái nỏ thần cơ bắp, liệu hồn mà nhìn y thị khóc.
- Chuyện gì vậy?
- Bản báo cáo nội bộ trước, trong và sau Tết.
Thợ Săn lịch sự nhường chỗ rễ cây có lót sẵn cuốn tập để Thằn Lằn ngồi xuống, còn hắn,
hắn ung dung ngồi bệt xuống cỏ, điếu thuốc dụi vội vã thở hắt ra vài sợi khói mong manh.
Thằn Lằn phát biểu liền:
- Biết chuyện sinh nhật hăm ba Tết của Tóc Tiên không?
- Biết.
- Nó không mời Thợ Săn sao?
- Đừng nói chuyện đó nữa, y thị không phải là mục tiêu của tôi.
- Vậy chớ kẻ nào là con mồi của bạn?
Thợ Săn có vẻ khó chịu, hắn nhún vai:
- Cấm không nhắc đến kẻ đứng đầu trong nhóm Tam Cô Nương, bằng không thì...
Thằn Lằn chặc chặc lưỡi, cô bé cong cớn môi như cắn phải miếng cóc chua:
- Thôi, cho qua chuyện đó.
Cô bé đủng đỉnh móc trong cuốn sách Anh văn ra một tờ giấy - nào, đọc đi "người hùng".
Người hùng lớp mười hai cầm báo cáo đọc chăm chú. Trong lớp Thợ Săn rất có uy, hắn
phụ trách trật tự, cao lớn, có võ, có xe cúp và là cận vệ trưởng của nhóm Ngũ Long Công
Chúa gồm Con Muỗi, Con Thằn Lằn, Mười Giờ, Con Phù Du, Ớt Hiểm. Chưa kể hắn còn là
ông chủ của Thảo Cầm Viên niên học cuối cùng này. Hắn đặt tên cho các cô và phối hợp với
các cô đặt tên cho các... cậu, riêng hắn thì phải mang biệt danh Thợ Săn cho ra vẻ thủ lãnh,
chẳng phải vậy sao, nếu cần thiết hắn sẽ sử dụng những "mũi tên" từ chiếc nỏ thần, vũ khí
kinh khủng của hắn. Nhưng... Bụt ạ, cái nỏ thần ấy chẳng bao giờ có tác dụng đối với Tóc
Tiên, cô cứ lơ lửng giữa trời và đất.
Sau đây là nguyên văn bản báo cáo do Thằn Lằn đưa:
1. Tóc Tiên phát hiện cô Loan dạy chính trị đi xin xăm ở Lăng Ông, tại sao?
2. Con Mèo đi lễ nhà thờ để làm gì?
3. Phù Du định tự tử vì chuyện gia đình, đã tìm thấy một lọ ký ninh trong cặp của nó, tang
vật hiện do Ớt Hiểm giữ. Tìm hiểu nguyên nhân?
4. Con Muỗi sắp đi xuất cảnh diện bảo lãnh, phải làm sao?
5. Nhóm "Tứ quái Đăng-Tông" cả gan ăn thịt chó ở chợ Ông Tạ, cách xử lý?
6. Thằn Lằn định sau khi xong cấp ba sẽ vào ngành y khoa, cho biết ý kiến?"
Riêng câu hỏi thứ bảy thì vừa bị Thằn Lằn xóa sạch, đó chính là câu hỏi mà cô bé vừa mới
tham khảo với Thợ Săn đã bị hắn gạt phăng. Hắn mà lại sợ Tóc Tiên kìa, có trời mới biết.
Thực đúng với phong độ của một "đại ca" trong lớp, chưa hết mười phút, Thằn Lằn đã nhận
được một miếng giấy chi chít những chữ. Cô bé hấp háy đôi mắt thán phục sau cặp kính
cận thị trong veo. Bản trả lời của Thợ Săn phải nói là... cực kỳ:
1. Tại sao cô Loan đi xin xăm ở Lăng Ông ư? Tại vì cô chưa có chồng, ở đó giống như
"Sớm mai đi chùa Hương" vậy.
2. Con Mèo đi lễ nhà thờ vì nhạc Thánh ca rất hay, không tin cứ nghe thử bài "Silent
Night" vào đêm Noel là khắc biết.
3. Phải khuyên Phù Du ba điều: ngưng nhảy đầm ở Star Hill tối thứ bảy, không được xem
phim ma và tiểu thuyết viết về tội ác, phải thương má của mình vì ba của Phù Du đã có
vợ bé (chuyện này ba tôi có kể cho tôi nghe do cùng làm ăn chung ngày trước).
4. Nói Con Muỗi hát bài "Quê hương" 1001 lần cho gia đình nghe.
5. Nhóm Tứ quái Đăng Tông ăn thịt chó thì cũng như Thợ Săn này hút thuốc, đánh bi da
vậy, đó là chuyện của cánh đàn ông, miễn bàn.
6. Không được, bởi vì tiếng chắt lưỡi của bạn sẽ làm bệnh nhân mau qua đời."
Chương 2
Thằn Lằn đọc xong xuýt xoa ngay:
- Thật là cao kiến.
Thợ Săn chỉ cười khẩy, hắn sánh vai cùng cô bé bước vào lớp, tiếng chuông đã kết thúc giờ
ra chơi, đã đến lúc phải đấu trí cùng các thầy, cô giáo. Việc đó không hề hấn lắm, làm
người lớn khó hơn nhiều. Còn thế nào là một Thảo Cầm Viên à? Đối với con nít còn chơi
bong bóng thì tất nhiên đó là Sở Thú. Đối với vị giám đốc Sở Thú thì đích thị đó là một khu
vườn khổng lồ gồm đủ mọi thành phần cây lá và sinh vật trên trái đất, trong đó có chính ông
ta và các nhân viên chứ sao. Còn đối với Thợ Săn ư? Đó là lớp mười hai kỳ quái của thành
phố đầy tiếng ồn này.
°°°
Hôm nay Thảo Cầm Viên xôn xao vì một thông báo của thầy Khoa, chủ nhiệm lớp: "Sau Tết
Nguyên Đán, quỹ xã hội của lớp ta còn một số tiền kha khá - do bữa tiệc tất niên được xài
giới hạn. Số tiền trên sẽ được chuyển thành quà tặng cho một trường nuôi dạy thiếu niên ở
Bình Chánh. Ngày Chủ Nhật tới, tôi sẽ hướng dẫn các em đến đó vào buổi sáng, em nào
muốn đi thì ghi tên ở... Thợ Săn".
A, té ra Thợ Săn đã đi vào lịch sử giáo án, ngay cả thầy Khoa còn tham gia cuộc chơi toàn
biệt danh này thì... hoan hô, một tràng pháo tay tập thể vang lên làm thầy Khoa trẻ lại đúng
hai mươi tuổi.
Lúc tan trường vừa dắt xe ra, Tóc Tiên bất ngờ nhận được một bịch xí muội từ tay Thằn
Lằn.
- Cha chả, tiền đâu nhỏ mua?
Thằn Lằn cười đờ mi:
- Của Thợ Săn tặng đó.
Tóc Tiên giẫy nẫy:
- Tao không nhận đâu, bộ nhỏ không thuộc "định đề Euclide" à?
- Sao?
- Thì "từ một điểm ở ngoài một đường thẳng, ta chỉ có thể kẻ một đường thẳng song song
với đường thẳng đó, và chỉ một mà thôi".
- Hắn không thuộc diện "một điểm ở ngoài một đường thẳng" sao?
Tóc Tiên chớp mắt ba cái, lắc đầu ba lần, nhưng nói tới sáu chữ:
- "Điểm đó" dành cho cổ tích!
Hai chiếc xe đạp chạy song song ra đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, Thằn Lằn cố tìm cách phủ
nhận cái định đề cũ mèm kia:
- Tụi mình hợp tác với nhau chủ nhật này nghe.
- Đương nhiên rồi nhỏ.
- Nhóm Tam Cô Nương và nhóm Ngũ Long Công Chúa bắt tay chứ?
- Tao đã nói là đương nhiên, tao với Mèo với Thỏ đều nghĩ như vậy.
- Phải có hòa bình vùng Vịnh tại Bình Chánh.
- Nhỏ không hiểu sao Thằn Lằn, chỉ có bọn con trai là thích chiến tranh thôi.
- Nhà ngươi ám chỉ kẻ "húi cua" nào thế?
Tự nhiên Tóc Tiên sững sờ, cô vừa buột miệng nói một điều bí mật chỉ mình cô biết. Hình
ảnh hai tên công tử bột chạy trên chiếc Dream II mặt đỏ gay vì rượu và hình ảnh Thổ Phỉ
ngồi kiểu nước lụt kiên nhẫn chờ vá từng cái xe bị thương cho người đi đường. Cô sẽ chọn
thái độ nào trong cuộc sống? Tiếng của Thằn Lằn tiếp tục vang lên:
- Không lẽ ngươi ám chỉ Thợ Săn sao?
- Cũng có thể.
-...
Tóc Tiên bừng tỉnh, cô nói như chỉ mình cô nghe:
- Hắn nên học cách khiêm tốn, chỉ có khiêm tốn mới làm con trai có nam tính hơn.
Cô giơ tay chào Thằn Lằn và rẽ sang đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa khiến vị sứ giả của nhóm
Ngũ Long Công Chúa ngơ ngác. Cô bé giơ cao bịch xí muội:
- Còn cái này?
- Hãy trả lại cho Thợ Săn, nói rằng có khi tao cần bài thơ hơn.
- Trời đất!
°°°
Tứ quái Đăng-Tông chờ Thợ Săn ở quán cà phê nhạc nằm khuất trong một con hẻm rộng.
Bốn đứa buông một câu vỏn vẹn:
- Uống đi, hồi nãy hai thằng em út của mày ghé vào đây tìm mà không gặp.
- Đám nào?
- Hai thằng chạy Dream có lần đi với mày lên Star Hill đó.
- Ơ, nhớ rồi... Có gì đặc biệt không?
- Nó quăng lại một lá thư cứu viện.
- Đâu ?
Gã anh cả trong nhóm đưa lá thư cho Thợ Săn. Gã và ba người bạn học đều mê bốn tay
anh chị Đăng-Tông miền Viễn Tây này như điếu đổ từ lúc vô thư viện đọc truyện tranh Lucky
Luckẹ Biết đến bao giờ đụng độ hiệp sĩ Lucky Lucke thật ở trong cuộc đời, riêng thằng bạn
Thợ Săn lẫm liệt của gã ư? Cái thằng chỉ được nước máu lạnh với bạn bè chứ luôn bủn rủn
chân tay trước đám con gái, nó làm sao có tác phong của Lucky Lucke được.
- Chuyện này chỉ riêng tao giải quyết.
- Không cần Tứ Quái à?
- Cần cái con khỉ mốc, lo ôn bài chuẩn bị thi tốt nghiệp đi các chú, tao là chuyên viên về trật
tự mà.
Thợ Săn ngả đầu về ghế đốt một điếu thuốc rồi cố nhả ra những ngụm khói vòng tròn, lại
thất bại. Đây là điếu thuốc thứ ba trong ngày dù rằng hắn chưa sờ đến chiếc "cơ" trên bàn
bi dạ Một điếu thuốc hút ngược thời khắc biểu. Một trường hợp ngoại lệ. Hắn lẩm bẩm:
- Tại bãi ký túc xá sinh viên, nghề sửa xe... Thổ Phỉ... Này Thổ Phỉ, bạn là ông trời con nào
vậy ?
Vừa học xong lớp 9, Vũ phải khai man tuổi để đăng ký đi Thanh niên xung phong. Không còn
con đường nào khác hơn. Má của Vũ mới qua đời. Cuộc chôn cất má do hàng xóm thu xếp.
Vũ có hai tay mà như cụt, nó thừa sức gia nhập vào đạo quân vỉa hè bán vé số, nhặt bao ny
lông, hoặc nếu cần thiết thì sử dụng nắm đấm mưu sinh như bất cứ đứa bé mồ côi có sức
khỏe nào trên trần gian hay gây sự này. Nhưng Vũ là một "đại ca" đặc biệt trong xóm
Chuồng Ngựa. Nó yếu đuối...
Có lần, qua nhà ông Sáu láng giềng xem ké tivi đen trắng, thấy cảnh những nông dân bị bức
hiếp trong vở "Máu thắm đồng Nọc Nạn", Vũ nước mắt đầm đìa. Nó cắn răng không để cảm
xúc bật thành tiếng nức nở, cho đến khi nước mắt chảy xuống tay con Hoa ngồi bên cạnh.
Con bé cũng không hơn gì Vũ, hai mắt đỏ hoẹ Nó lôi thằng bạn lớn tuổi ra ngoài gốc mận.
- Sao mày khóc?
- Tao tức quá.
- Nhưng mày là con trai mà.
- Con trai là cái quái gì, có là "đàn ông" tao cũng khóc.
Con Hoa nổi tiếng là "mít ướt" cũng phải đầu hàng trước sự xác định kỳ cục ấy. Đâu đã hết,
thằng Vũ còn trội hơn bạn bè ở tính .. lãng mạn. Có lần, đang chơi "năm, mười" ban đêm
với đám con trai, thằng Vũ bị úp mặt vào tường. Nó có bổn phận phải tìm ra những nạn
nhân thay thế trong cuộc chơi trốn tìm này. Vài đứa nhóc đã "tùng" trước Vũ bằng cách đập
tay vào tường, chỗ mà nó úp mặt. Tuy nhiên chưa đến nỗi tuyệt vọng, Vũ có khả năng "gỡ"
nếu nó chụp dính đứa còn lại sau cùng. Tất cả mọi ngóc ngách đều được nó lục soát, chỉ
chừa nhà con Hoa, - chuyên gia đánh đũa nhảy dây của xóm Chuồng Ngựa. Trăng lên đẹp
như chuyện cổ tích của ông Sáu, thằng Vũ phập phồng vén bức rèm chiếc giường con Hoa,
đừng hòng chui xuống gầm giường con bé mà trốn, tao bất chấp... phụ nữ.
Nhưng Vũ không còn thời gian để đưa cái nhìn xuống gầm giường, kìa con bé Hoa vừa gội
đầu xong, nó đang thẹn thùng soi gương chải tóc, mày mới 13 tuổi mà Hoa, sao cười múm
mím coi dễ ghét quá vậy. Vũ tự nhiên thấy mặt mình đỏ au, nó lùi lại vừa lúc một bóng đen
chui từ xó nhà ra nhanh như sóc. Tiếng con Hoa cười nắc nẻ:
- Mày bị lừa rồi Vũ ơi, thằng Phi "tùng" vô tường trước nhé.
Thằng Vũ đứng như trời trồng, nó vụng về cười theo:
- Tại mày hết.
Con Hoa chu mỏ lên:
- Sao mày không khóc đi, giống hôm coi "Máu thắm đồng Nọc Nạn" đó...
- Mày giỡn mặt tao hả?
Vũ phản xạ nhanh như máy, nó phóng một cú kí đầu đau điếng lên mái tóc đầy hương bồ
kết của con bé, máu giang hồ đã nổi lên. Mặc con bé la toáng, thằng Vũ ung dung bước
ra... nhìn trăng mơ màng. Những thằng bé chiến thắng lao nhao:
- "Năm, mười" nữa đi mày.
Thằng Vũ vung cùi chỏ:
- Năm... con khỉ mốc, xê ra cho tao nhìn trăng đã.
Mấy đứa nhóc hoảng sợ lùi lại, Vũ có cảm tưởng mấy ngón tay mình mềm mại hẵn đi, cái
đầu của con Hoa nó thơm thơm mùi gì vậy, mày "điệu" lắm nghe Hoa, nhưng đừng đùa với
tao, tao sẽ còn kí đầu mày nữa, nước mắt là trái tim đau khổ của tao đó mày biết không?
Sau trận đòn do con Hoa "điệu" mét má Vũ hôm đó, vài tháng sau, Vũ không còn cơ hội nào
được thấy ngọn roi mây dịu dàng của má. Nó vĩnh viễn mất người thân yêu nhất trên đời.
Đám bạn bè xúm xít:
- Mày đi bán bánh cam với tao.
- Mày dám chơi xe kẹo kéo dạo không?
- Đi bán bong bóng ở các trường mẫu giáo là hợp lý nhất.
Vũ hét muốn bể xóm:
- Dẹp!
Ông Sáu xoa đầu Vũ an ủi:
- Mày bỏ học thiệt sao?
Vũ để yên cho nước mắt trào ra, ngón chân cái nó dí trên viên sỏi nhỏ mạnh đến nỗi viên
sỏi thụt biến vào trong đất.
- Bỏ, con bỏ ông Sáu ơi.
Ông Sáu ngậm ngùi:
- Hay mày qua phụ học nghề điện lạnh của tao, tao nuôi ăn học.
Vũ hất bàn tay ông Sáu, nó mím môi:
- Không, con đã quyết định.
- Cái gì?
- Ra phường.
Một cuộc hội nghị bất thường thiếu niên xóm Chuồng Ngựa được tồ chức khi thằng Vũ từ
Ủy ban phường về. Bầy choai choai bu quanh một nồi chè và một nồi xí quách bốc hơi nghi
ngút. Trong khi đám con gái múc chè ra từng chén thì thằng Vũ bật nắp chai rượu Nàng
Hương. Nó tuyên bố:
- Mai tao lên Daknong, hôm nay tụi mình bắt chước người lớn một bữa.
Đám con gái mặt mày xanh lè:
- Một bữa nhậu duy nhất xóm mình thôi nghe Vũ.
Thằng bé mười lăm tuổi ngó về những mái tóc dài có, bím có, thắt nơ có, đang lắc lư quanh
nồi chè mà ngơ ngẩn. Trời ơi, không lẽ nó lại... lãng mạn. Này Vũ, sao không thấy con Hoa
ra tiễn mày kìa?
°°°
Hai năm Daknong biến Vũ từ một thiếu niên trở thành "người lớn" hẳn hoi mà không cần
phải dùng đến chai rượu đế Nàng Hương. Nó biết múa sạp, nhảy lăm thôn và chơi guitar
nữa. Vũ rất có uy trong đơn vị với bài hát "Giàn thiên lý đã xa" vào những đêm sinh hoạt.
Tội nghiệp thằng bé nhớ quê nhà, giàn thiên lý đã xa quá là xa... Xóm Chuồng Ngựa làm gì,
có giàn thiên lý, nó mù mịt như số tuổi khai man của Vũ, nó lăn vào trong bàn tay cứng như
sắt của Vũ mùi hương bồ kết hoang đường. Vũ ở lì suốt hai năm tại đây. Yếu đuối, lãng
mạn trốn mất. Mọi người gọi Vũ bằng biệt danh đầy tính chất chiến đấu... ngoài vòng pháp
luật: Thổ Phỉ.
Còn nguyên nhân tại sao ư? Có gì khó hiểu đâu? Đối với một đứa con trai hồn nhiên, không
ích kỷ, dám hy sinh vì người khác, bạn sẽ gọi bằng gì? Hiệp sĩ à? Vậy thì đối với một hiệp
sĩ biết chơi bài "Giàn thiên lý đã xa", biết bó gối suốt hai tiếng đồng hồ bên bờ suối ngắm
trăng rừng để làm thơ đăng báo tường, bạn sẽ gọi bằng gì? Thi sĩ à? Vậy thì đối với một
hiệp sĩ kiêm thi sĩ lao động xong là hay ùm xuống suối, cố tình huýt sáo ban đêm để chọc
rắn một cách rùng rợn, dám thay mặt đồng bào Thượng đưa giáo vào ức trâu trong lễ đâm
trâu, uống rượu cần xong thích leo lên chạng cây cao ngủ... bạn sẽ gọi bằng gì: Phỉ chứ
còn gì nữa.
Vũ mang theo biệt danh mới của mình về xóm Chuồng Ngựa để làm đơn đi học lại. Lúc
đồng đội lục tục xin chuyển ngành là lúc Thổ Phỉ đâm đầu vào trò chơi kiên nhẫn nhất trong
cuộc đời của anh: mười bảy tuổi gia nhập lớp 10 trường bổ túc văn hóa ban đêm đang mở
ở nội thành.
Anh gõ cửa nhà con Hoa "điệu" mượn chiếc xe đạp đi dạo nhiều vòng quanh Sài Gòn rồi tỉnh
bơ ôm đàn dựa bờ tường nhà cô bé hát ầm ĩ bản "Trở về mái nhà xưa".
Cô bé chịu không nổi ló cái đầu ra:
- Vũ tìm được chỗ làm chưa?
Thổ Phỉ nhún vai:
- Tao chọn bãi trống lề đường ký túc xá sinh viên, tao đã điều đình với ông cảnh sát ngã tư
rồi.
Cô bé nhăn như khỉ, cô giơ tay làm nắm đấm:
- Vũ xưng "tui" với tui đi, lớn đầu mày tao kỳ chết.
- Ơ há.
Hai con mắt linh miêu long lanh trong mắt nhỏ Hoa làm Thổ Phỉ nhớ lại "Những ngày xưa
thân ái, ai cốc đầu của ai".
- Đồng ý, nhưng... mày phải gọi "tui" bằng "Phỉ" nghe.
- Nữa, "mày" nữa!
- Xin lỗi... Hoa.
Chữ "Hoa" trào ra sao mà nghèn nghẹn trong cổ Vũ.
Rồi Thổ Phỉ ngồi đó sửa xe cho đến bây giờ. Trường bổ túc văn hóa của anh có sáu lớp:
hai lớp 11, hai lớp 12. Cũng may đồng môn Thổ Phỉ toàn là các sư huynh, sư tỉ, sư bá, sư
thúc. Những người lớn tuổi trên lại tôn Phỉ làm... sư phụ. Anh là "giao liên" số một của lớp
12 trong việc chuyển "mật thư" của các sư huynh, sư tỉ với nhau, chưa kể làm thơ giùm các
sư bá, sư thúc để gây điểm phong trào cho lớp.
Anh kể chuyện đó với Hoa điệu:
- Lớp của "mít ướt" có vậy không?
- Em nghỉ học nửa tháng nay rồi.
Tiếng nhỏ Hoa buồn thiu khiến Thổ Phỉ sững sờ:
- Sao ?
- Ba em ho lao, ổng nằm bệnh viện Phạm Ngọc Thạch đêm qua.
- Trời ơi!
Trong chớp mắt, hình ảnh người đàn ông gầy gò sửa giầy dép ngoài chợ Nhỏ hiện ra như
cuốn phim "Charlot - gà trống nuôi con". Thổ Phỉ lục tung hết các túi áo túi quần. Vỏn vẹn
hai chục ngàn đồng. Anh bóp vai Hoa thật mạnh khiến cô bé run bắn lên vì sợ hãi.
- Mày... Hoa, nghe tao... tôi nói không?
- Dạ.
- Lấy tiền này mua thuốc thang cho ổng.
- Dạ.
- Nhớ đưa bà điều dưỡng trực tiếp để bà ấy lo...
- Dạ.
- Còn Hoa...
-...
- Tao quyết định: ngay ngày mốt, mày sẽ ra bán thuốc lá ngay chỗ tao sửa xe. Hiểu chưa,
bán thuốc lá có thể sống được, ở đó gần mấy cái quán cà phê cóc, tao sẽ lo cái thùng
thuốc lá và cái ghế xếp cho mày. Phải bán, Hoa nghe chưa?
Mắt của Thổ Phỉ nhòe đi, anh khóc âm thầm không biết lúc nào:
- Bằng mọi giá phải lo cho ông già. Trời ơi, cuối cùng tao được đi học thì đến phiên mày...
Thổ Phỉ vung tay đấm thẳng cánh vào bờ tường nhà Hoa một cú "Mike Tyson", làm như
chính bức tường gây ra chuyện bất công này. Anh không cần quan tâm đến ngôn ngữ giang
hồ ngoài phạm vi giao ước. Hoa sẽ thông cảm tại sao anh phải "mày tao". Vấn đề trước
mắt là: một th...
 





